Chương 1

Lý Minh Di thành hôn đã ba ngày, vậy mà đến giờ vẫn chưa gặp được phu quân của mình.

Ngày đón dâu, kiệu hoa còn chưa kịp đặt xuống thì tân lang Bùi Việt đã nhận được một đạo thánh chỉ khẩn cấp. Lễ bái đường thành thân chưa kịp tiến hành thì hắn đã vội vàng quay ngựa, chạy thẳng về hướng Tây Bắc. Nghe nói là xảy ra chuyện lớn, nhưng rốt cuộc là chuyện gì thì trong phủ không ai nói cho nàng biết. Minh Di cũng không để tâm. Nàng một mình bước qua chậu than, bái trời đất, tổ tiên và phụ mẫu xong thì vào động phòng. Đến hôm nay, nàng vẫn chưa bước ra khỏi cửa viện nửa bước.

Theo lời ma ma, tân nương chưa uống rượu giao bôi thì không nên ra khỏi viện.

Không biết đây thật sự là quy củ của Bùi gia, hay là họ sợ một cô nương nhà quê như nàng đắc tội với người khác, nên không muốn để nàng lộ diện.

Nàng thì vẫn ổn, chỉ tội cho nha hoàn hồi môn của nàng là Thanh Hòa sắp không nhịn nổi rồi.

Thanh Hòa vốn quen trèo đèo lội suối, tính tình phóng khoáng, chưa từng bị gò bó bao giờ. Ba ngày liền không được ra ngoài, Thanh Hoà buồn chán muốn chết. Lúc này, nàng ấy đang nằm sấp trên chiếc bàn vuông dưới cửa sổ phía Đông, trông như con cá mắc cạn chẳng còn chút sức sống.

“Cô nương, khi nào cô gia mới về?” Chờ cô gia về, hai người họ uống rượu giao bôi xong là nàng ấy có thể ra ngoài hít thở không khí rồi.

Minh Di ngồi ngay ngắn ở ghế chủ vị hướng Nam, thong thả uống trà rồi bật cười: “Theo lý thì hôm nay là ngày lại mặt, chúng ta có thể ra ngoài. Nếu ngươi không ngồi nổi nữa thì ta sẽ đi bẩm với phu nhân, tiện thể dẫn ngươi ra ngoài đi dạo?”

Thanh Hòa lập tức bật dậy, khuôn mặt sáng bừng như vừa sống lại: “Cô nương không lừa nô tỳ chứ?”

Minh Di xoa đầu nàng ấy: “Sao ta phải lừa ngươi? Đi gọi ma ma đến đây.”

Thanh Hoà vén rèm rồi chạy như bay ra ngoài. Chẳng bao lâu, nàng ấy đã mời được ma ma quản sự của Trường Xuân Đường tới.

Tính tình Thanh Hoà nóng vội, nhìn không quen dáng vẻ chậm chạp của ma ma. Miệng thì nói “mời” nhưng tay lại kéo lấy cánh tay bà ấy, gần như cưỡng ép mà lôi người vào.

Ma ma quanh năm sống trong nhàn hạ, nào thấy cảnh này bao giờ. Một cánh tay bị Thanh Hòa túm chặt khiến bà ấy đau đến nhăn mặt.

Minh Di thấy vậy thì liếc Thanh Hoà một cái, nàng ấy mới chịu buông tay, lùi sang một bên rồi hừ lạnh.

Cũng không thể trách Thanh Hoà được.

Ba ngày nay rảnh rỗi, nàng ấy đi dạo khắp nơi trong phủ, vô tình nghe được mấy nha đầu lớn nhỏ trốn trong góc thì thầm chế giễu chủ tớ các nàng. Lời lẽ đầy chê bai, nói cô nương nhà nàng xuất thân thấp kém, không xứng với vị Trạng nguyên nổi danh kinh thành kia.