Chương 7

“Làm càn!”

Mục Từ Trúc chống tay lên vai nàng ta. Nàng biết song tu giữa nam nữ là phải giao hợp, nhưng nữ tử cùng nữ tử…

Nàng vẫn luôn cho rằng nữ tử cùng nữ tử song tu chỉ là da thịt chạm nhau, cọ xát là đủ.

Thế nhưng lúc này, xà yêu trước mắt lại đè chặt nàng xuống tảng đá, hai tay siết chặt eo nàng, thân thể chậm rãi ma sát. Đuôi rắn càng quấn lấy chân nàng, ngay sau đó cúi đầu, cắn lên cổ nàng.

Không, không thể gọi là cắn, mà là ngậm lấy làn da nơi cổ nàng, không ngừng hôn mυ"ŧ…

Cổ tê dại ngưa ngứa, nhiệt ý khắp người càng thêm dữ dội. Mục Từ Trúc cảm nhận cảm giác kỳ lạ ấy, tim đập dồn dập.

Nàng theo bản năng muốn đánh bay đối phương, nhưng giờ đây đã là thân phàm nhân, lại bị xà yêu đè chặt, căn bản không thể động đậy.

Nàng chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn, không thể dùng nổi nửa phần sức lực.

Những nụ hôn dày đặc rơi xuống cổ, trong đôi mắt băng lạnh của Mục Từ Trúc dần hiện lên ánh lưu quang. Nàng khẽ ngửa đầu, hàm răng cắn chặt, tay vẫn chống trên vai đối phương, muốn đẩy ra.

Nhưng bỗng nhiên, nàng thấy xung quanh xuất hiện từng đốm sáng. Những đốm sáng ấy như vô số con đom đóm, bay về phía hai người, lơ lửng quanh thân, thậm chí dần dần dung nhập vào cơ thể họ.

Là linh khí.

Chỉ cần linh khí đủ nhiều, nàng liền có thể phá vỡ gông cùm của thượng cổ bí pháp đối với kim đan, liền có thể khôi phục tu vi…

Nghĩ đến đây, bàn tay đang chống trên vai đối phương của nàng dần buông lỏng lực đạo.

Nhưng xà yêu kia lại càng lúc càng quá đáng. Trên cổ nàng hiện lên từng vết đỏ, tựa như bị thứ gì đó cắn qua, những vết đỏ ấy còn lan dần xuống dưới.

Bàn tay Mục Từ Trúc lại siết chặt, tựa như băng lăng trong mắt vỡ vụn, lóe lên ánh sáng vụn vặt.

Nàng ngửa đầu, gò má càng thêm ửng hồng, dường như da^ʍ độc bị khơi dậy, thân thể nóng rực đến mức khiến nước suối cũng trở nên ấm áp.

Đó là một cảm giác khó nói thành lời…

Lưỡi rắn của xà yêu ướt mềm, liên tục lướt qua thân thể phàm nhân. Nan răng sắc bén nhưng lại vô cùng dịu dàng, nhẹ nhàng mυ"ŧ lấy, để lại từng vệt dấu. Những dấu đỏ cỡ ngón tay cái ấy tươi tắn đến chói mắt, chồng chất lên nhau, càng làm làn da thêm mềm mại non nớt.

Toàn thân Mục Từ Trúc từng đợt tê dại. Nàng hoàn toàn không quen việc thân mật đến mức này với người khác, cũng không thể chịu đựng nổi cảm giác xa lạ ấy.

Đầu lưỡi linh hoạt của xà yêu liếʍ láp nơi cổ nàng, hơi thở nóng rực phả lên da thịt, mang theo từng cơn tê dại ẩm nóng.

Thân thể đối phương mềm mại đến cực điểm, cọ xát lên da nàng. Hai người dán chặt lấy nhau, hương thơm riêng biệt của nữ tử hòa lẫn, những phiến vảy hơi cứng trên người xà yêu cũng cọ vào nàng, khiến toàn thân nàng run lên từng đợt.

Đối phương siết chặt vòng eo nàng, khẽ nhấc nàng lên.

Hơi thở nóng bỏng dần dần hạ xuống, những nụ hôn dày đặc cũng theo đó di chuyển. Đôi môi mềm mại từng tấc mυ"ŧ lấy, kèm theo đầu lưỡi ướt mềm không ngừng liếʍ láp.

Mục Từ Trúc hơi ngửa đầu, các ngón tay cũng tê rần. Bàn tay nàng dần luồn vào mái tóc xà yêu, nắm chặt lấy.

Đuôi mắt nàng ửng đỏ, nhíu mày nhìn dáng vẻ động tình của xà yêu. Gương mặt mỹ diễm kia, môi khẽ hé, lộ ra một đoạn lưỡi hồng phấn, không ngừng liếʍ láp.

Khoảnh khắc này, nàng không sao khống chế được phản ứng của thân thể. Da^ʍ độc bị đè nén bấy lâu đồng loạt bộc phát.

Nóng, quá nóng…

Thân thể Mục Từ Trúc vậy mà vô thức nghênh đón, thậm chí còn khẽ cọ vào lòng đối phương.

Nàng ấn đầu đối phương xuống, đầu óc đã hoàn toàn hỗn loạn. Muốn nhẫn nhịn, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, buông thả để đối phương chạm đến từng tấc trên thân thể mình…

Linh khí xung quanh càng lúc càng nhiều, ùn ùn tràn vào cơ thể nàng.

Bàn tay Tần Mạc Yên vô thức hạ xuống, chạm tới một nơi cấm kỵ.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Mục Từ Trúc như mèo bị giẫm đuôi, ánh mắt lập tức lạnh băng, tỉnh táo trong chớp mắt, nắm chặt cổ tay đối phương: “Ngươi chạm vào đâu?”

Nơi đó sao có thể chạm, đây chẳng phải là chỗ song tu của nam nữ hay sao, đối phương lại không có thứ đó.

Huống chi nghĩ đến thứ ấy, nàng chỉ cảm thấy buồn nôn.

Du͙© vọиɠ của nhân gian, đều sinh ra từ những việc da^ʍ tà như thế.

Nếu không phải nàng đã bị dồn đến đường cùng, hơn nữa đối phương là nữ tử, lại còn là thuần âm thể chất, nàng sao có thể đáp ứng.

Nhưng nàng tuyệt đối không ngờ, giữa nữ tử với nữ tử, cũng có thể làm những chuyện như vậy, hơn nữa còn khiến thân thể sinh ra phản ứng kịch liệt đến thế.

Thân thể Mục Từ Trúc như bị lửa thiêu đốt. Vì sự chạm chạm của đối phương, vùng bụng dưới tựa như chứa một ngọn hỏa diễm dữ dội, thiêu đốt đến mức ý thức nàng mơ hồ.

Những giọt nước trong suốt tan vào nước suối.

Đối phương mặc kệ sự ngăn cản của nàng, đầu ngón tay thuần thục vuốt ve hai cánh môi mềm mại ấy, chậm rãi lướt qua khe môi, chạm vào phần môi thịt bên trong cùng đầu lưỡi nhỏ hơi cong lên.

Khoảnh khắc đó, toàn thân nàng như bị sét đánh trúng.

Mục Từ Trúc tê dại khắp người. Dần dần tay nàng buông lỏng, thân thể khẽ run rẩy, nhưng lại không hề đẩy đối phương ra, chỉ hô hấp gấp gáp, nắm chặt lấy tóc đối phương.

Sao có thể như vậy, sao có thể chạm vào nàng như vậy…

Xà yêu này quá biết cách vuốt ve, thậm chí còn kẹp lấy đầu lưỡi nhỏ hơi cong kia, không ngừng day nặn.

Xương sống từng đợt tê rần, cảm giác ấy lan khắp toàn thân.

Mục Từ Trúc siết chặt mười ngón tay, vành tai đỏ bừng. Nàng liều mạng đè nén cảm giác của mình, niệm thanh tâm chú.

Nàng tự khuyên mình không thể bỏ dở giữa chừng.

Huống chi các nàng đều là nữ tử, chỉ là một tiểu xà yêu mà thôi, có thể làm gì nàng được.

Chỉ là sờ chạm mà thôi.