Ở thế giới của nàng, Alpha trưởng thành mỗi tháng sẽ bước vào một lần phát tình, nhất định phải giải tỏa, đây cũng là thời điểm dễ khiến Omega mang thai nhất.
Lọ thuốc ức chế mang theo lúc làm nhiệm vụ đã dùng hết sạch.
Sợ rằng lần này… chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Vừa nghĩ Tần Mặc Yên vừa lắc lư cái đuôi rắn bò xuống giường, rời khỏi phòng, men theo đường mòn lên núi.
Nàng muốn ngâm mình trong suối nước trên núi để hạ nhiệt một chút, trên ngọn núi này có một thác nước rất đẹp, dưới thác là một hồ nước nhỏ lấp lánh, nước suối trong vắt thấy đáy, lạnh buốt thấu xương.
Thế nhưng còn chưa đến được thác nước, toàn thân nàng đã bắt đầu nóng lên, ý thức mơ hồ.
Tuyến thể sau gáy sưng đỏ nóng rực, tin tức tố ùn ùn tuôn ra, cả sau gáy cũng ẩm ướt như bị máu sôi trào lên, khơi gợi bản năng nguyên thủy nhất.
Nàng vịn lấy thân cây, những chiếc vảy rắn từ phần eo bắt đầu lan rộng lên trên, vừa thở dốc vừa bò về phía thác nước.
Nhưng khi đến gần thác, một làn hương hoa đào bất ngờ phảng phất tới, chung quanh đây đâu có cây đào, sao lại có hương hoa đào?
Mùi thơm ngọt ngào ấy khiến Tần Mặc Yên lờ mờ tưởng mình vừa chạm mặt một Omega, theo bản năng nàng càng tiến gần về phía đó hơn.
Cơn nóng trong người mỗi lúc một dữ dội, sau gáy sưng tấy nhức nhối, đập thình thịch không ngừng.
Khi tới bờ hồ, nàng trông thấy thác nước đổ ào ào, giữa làn nước trong veo là một nữ tử toàn thân trắng muốt đang ngâm mình.
Nữ tử ấy tóc dài như thác tản ra trong nước, không nhìn rõ dung mạo, nhưng khí chất thì lạnh lùng tuyệt diễm.
Người kia dường như đang bám vào tảng đá không ngừng cọ sát, làn hương hoa đào tỏa ra từ cơ thể nàng ấy ngọt đến mức khiến Tần Mặc Yên ngửi thấy liền không thể kiềm chế.
Chắc là trúng tình độc rồi, nếu không thì sao mùi lại nồng đến thế?
Bị mùi hương mê hoặc, đôi đồng tử lam băng của Tần Mặc Yên bỗng hóa thành đồng tử đọc, nàng lập tức lao đầu vào trong hồ, nhưng nước suối băng lạnh lại chẳng hề xua dịu được lửa nóng trong người, nàng chỉ còn cách nhanh chóng hóa thành tiểu xà.
Nửa năm trước nàng đã có thể hóa thành rắn, tuy rằng kích thước rất nhỏ, là rắn chứ không phải mãng xà.
Nàng định hóa rắn để giữ tỉnh táo, nào ngờ vừa biến hình liền mất sạch lý trí, điên cuồng bơi về phía nữ nhân kia, thậm chí còn chầm chậm quấn lấy eo đối phương.
Thân rắn mềm mại không xương, từng chút từng chút leo lên thắt lưng mảnh mai, lớp vảy lạnh buốt trơn mượt, đầu lưỡi rắn khẽ thè ra, chiếc đuôi cuốn chặt lại không chịu buông.
Dưới sự quấn lấy ấy, thân thể của nữ tử kia khẽ run lên…