Còn xà yêu này, tuy miệng đầy lời nhảm nhí, nguyền rủa nàng bị lôi kiếp đánh chết, còn bịa đặt nàng là chồn hôi, nhưng dù sao cũng đã giúp nàng.
Thôi thì tha cho nàng ta một lần…
Mục Từ Trúc hơi ngẩng đầu, lại vô thức nhìn sang Tần Mạc Yên đang ôm nàng. Ánh mắt nàng trầm tối khó dò.
Đối phương có quá nhiều điểm khiến người ta tò mò. Không rõ từ đâu có được thượng phẩm linh khí có thể dòm ngó nơi khác, cũng không biết từ đâu học được bản lĩnh bói toán, lại còn chính xác đến vậy.
Nàng phải cẩn thận hơn một chút, tuyệt đối không để nàng ta phát hiện thân phận của mình. Hơn nữa, chuyện khôi phục tu vi đã vô cùng cấp bách.
Tốt nhất là trong vòng một tháng tới, mỗi ngày các nàng đều không ngừng song tu, hấp thu linh khí.
Chỉ không biết xà yêu này có chịu nổi hay không?
Mục Từ Trúc cau mày.
Song tu một tháng thì có là gì. Có những đại năng song tu, ít thì một tháng, nhiều thì mấy năm.
Nhưng xà yêu này ngay cả việc duy trì hóa hình cũng không làm được, e rằng nhiều lắm chỉ chống đỡ được bảy ngày…
Nghĩ tới đây, nàng bất mãn nhìn nàng ta, bắt đầu suy nghĩ xem có cách nào bồi bổ thân thể cho nàng ta hay không, để có thể kéo dài thêm chút.
Còn Tần Mạc Yên đang mải mê hóng chuyện thì hoàn toàn không hay biết tâm tư của nàng.
Nàng chỉ thấy tiểu hồ ly nhìn mình chằm chằm, rất đáng yêu, không nhịn được lại xoa xoa đầu nàng. Nghĩ tới việc A Từ trong phòng có thể nghe thấy động tĩnh, nàng còn cố ý vặn nhỏ âm thanh của màn chiếu, rồi tiếp tục xem diễn biến cốt truyện.
Chỉ thấy trong màn hình, nam chính dường như đau đớn tột cùng, trong mắt thấp thoáng lệ quang. Hắn đột ngột đẩy tiểu sư muội ra, quát lên: “Ngươi đúng là ngoan cố không chịu sửa. Ta yêu kính sư tôn là chuyện của ta, khi nào đến lượt ngươi xen vào. Bí cảnh hiểm trở như vậy, ngươi hãm hại sư tôn khiến nàng trọng thương, nay còn không rõ tung tích, ngươi đáng tội gì?”
Những đệ tử có mặt nghe thấy cuộc đối thoại ấy đều thuộc phe nam chính. Trong mắt bọn họ, hắn si tình lại công chính, liền nhao nhao chỉ trích tiểu sư muội.
Tần Mạc Yên rất rõ cốt truyện tiếp theo. Không ngoài việc sư huynh của Mục Từ Trúc xuất hiện, trách phạt tiểu sư muội, sau đó nam chính lại mềm lòng, đứng ra cầu xin giúp nàng ta.
Một cốt truyện ngựa giống kéo dài lê thê như băng vệ sinh, trong đó điểm then chốt nhất chính là tiểu sư muội khóc lóc lao ra khỏi đại điện, thề rằng không tìm được sư tôn thì quyết không quay về. Nam chính đuổi theo, lại trên đường xuống núi tình cờ gặp Mục Từ Trúc đã tu vi tan hết.
Hắn rất hứng thú với “con chồn hôi nhỏ” trước mắt, bởi hắn nhìn ra căn cốt của nó mang tiên khí, sau này sẽ có đại tác dụng với hắn.
Vì vậy hắn muốn cưỡng ép ký kết khế ước với chồn hôi.
Nhưng Mục Từ Trúc không chịu nổi sự nhục nhã ấy, phản kháng nam chính, cuối cùng bị thiên lôi đánh chết ngay tại chỗ.
Tần Mạc Yên tuy cảm thấy Mục Từ Trúc rất đáng thương, nhưng thực lực hiện tại của nàng quá yếu, căn bản không đủ sức thay đổi cốt truyện.
Hoặc cũng có thể nói, bản thân nàng vốn khá lãnh đạm, không có lòng thánh mẫu, chỉ xem tất cả những điều này là cốt truyện mà thôi, là số mệnh của người khác, không liên quan gì tới nàng.
Nàng chỉ cần ở đây, bình bình đạm đạm sống hết một đời là đủ…
Nhưng trớ trêu thay, nàng xem phim tới tận nửa đêm vẫn không thấy nam chính gặp được chồn hôi, thậm chí đến một con vật nhỏ cũng không có.
Ngược lại, nam chính lại đuổi kịp tiểu sư muội, còn cùng nàng ta vào một quán trọ.
Máy bay không người lái hình chim quay được cảnh hai người cãi nhau trong quán trọ, sau đó nam chính bắt đầu dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành đối phương, đến cả cửa sổ cũng không thèm đóng lại…
Lúc này Tần Mạc Yên đã sớm thần du nơi khác, trong lòng chấn động dữ dội.
Chồn hôi đâu rồi?
Mục Từ Trúc đâu?
Rõ ràng cốt truyện phải là như vậy, chẳng lẽ có chỗ nào xảy ra sai lệch?
Nàng ngơ ngác không hiểu.
Còn tiểu hồ ly trong lòng nàng thì đã sớm buồn ngủ, lén dùng móng vuốt móc lấy vạt áo nàng để nằm cho thoải mái hơn. Chiếc đuôi hồ ly cũng không ngừng đong đưa, có vẻ bực bội.
Có gì hay mà xem chứ. Hai kẻ làm nhục tông môn này đúng là cá mè một lứa, chạy ra ngoài tình tình tứ tứ, hoàn toàn quên sạch những chuyện sai trái mình từng làm.
Trong mắt Mục Từ Trúc chỉ toàn băng lạnh. Có lẽ vì trong lòng xà yêu quá ấm, nàng vô thức ngáp một cái, móng vuốt cũng duỗi ra, sống lưng căng lên, lại còn duỗi lưng một cái.
Đến khi nhận ra mình đang làm gì, nàng vội vàng dùng móng vuốt che đầu, tai hồ ly lập tức ửng hồng.
Nàng đang làm cái gì vậy?
Thật không ra thể thống gì cả!
Sự chú ý của Tần Mạc Yên bị sinh vật nhỏ trong lòng thu hút. Nàng xoa xoa đầu hồ ly, lúc này mới thả lỏng.
Đúng vậy, nghĩ nhiều làm gì?
Mục Từ Trúc có xuất hiện hay không thì liên quan gì tới nàng.
Chẳng lẽ đối phương lại chính là tiểu hồ ly trong lòng nàng sao?
Nàng tự trêu mình, lại xoa xoa đầu tiểu hồ ly, khóe môi hiện ra lúm đồng tiền, cũng biết là không thể nào.
Bởi vì Mục Từ Trúc là lão tổ Hóa Thần, nửa bước bước vào tiên môn rồi. Dù có sa sút thì cũng thà chết không khuất phục, sao có thể đáng yêu đến mức duỗi lưng như vậy được.
Tần Mạc Yên vuốt lớp lông mềm mại của tiểu hồ ly, càng nhìn càng thấy thích.
Còn Mục Từ Trúc thì bị nàng xoa đến bực bội không chịu nổi, vừa định vươn móng vuốt cào nàng, bên tai bỗng vang lên tiếng thở dốc cùng tiếng nữ tử rêи ɾỉ.
Tần Mạc Yên: “…”
Trong màn hình ảo, nam nhân đã ôm nữ tử lên giường, hai người nhiệt tình hôn nhau…
Nàng vội vàng dùng một tay che mắt tiểu hồ ly, đồng thời nhanh chóng tắt chiếu hình.