Tần Mạc Yên không hiểu vì sao lại cảm thấy nàng giống hệt một chú chó con đang gặm xương, khóe môi cong lên. Nàng lại dùng hai tay ôm lấy đầu hồ ly, xoa mạnh mấy cái, cười nói: “Cảm giác sờ thật tốt.”
Mục Từ Trúc: “…”
Món nợ này sớm muộn cũng phải tính!
“Ưm…”
Nàng lại muốn vươn móng vuốt, nhưng Tần Mạc Yên đột nhiên đưa tay xoa một cái lên chiếc đuôi đang xù lông của nàng. Những ngón tay khớp xương rõ ràng nắm lấy đuôi nàng, nhẹ nhàng xoa bóp, lập tức một trận tê dại từ xương cụt lan lên trên.
Mục Từ Trúc lập tức mềm nhũn cả người, tứ chi đều mất sức, còn phát ra một tiếng đầy xấu hổ.
Nàng vội vàng nghiến chặt răng, nhưng chỉ cảm thấy toàn thân nóng bừng, cả thân hồ ly run rẩy không ngừng.
Dám chạm vào đuôi của nàng…
Mục Từ Trúc lạnh lẽo nhìn sang, hận không thể một ngụm cắn đứt cổ đối phương.
Nhưng Tần Mạc Yên lại hoàn toàn không hay biết, trái lại còn được đà lấn tới. Ngón tay nàng luồn vào lớp lông của nàng, từ dưới lên trên xoa bóp lưng nàng, rồi lại xoa đầu nàng.
Những ngón tay thon dài ấy rất có lực, thỉnh thoảng còn nắm lấy chiếc đuôi bông xù của nàng, giúp nàng vuốt lông.
Dần dần, toàn thân Mục Từ Trúc tê dại, hoàn toàn mềm nhũn trong lòng nàng.
Móng vuốt nàng móc lấy y phục trước ngực đối phương, cái đầu hồ ly tựa vào lòng nàng. Đôi tai mềm mại ửng hồng, chiếc đuôi không ngừng run rẩy.
Thôi được, nhịn thêm chút nữa…
Từ đáy lòng, Mục Từ Trúc bài xích cảm giác này, nhưng thân thể lại mềm rũ không chịu nổi.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương trúc thanh mát, hòa lẫn với mùi mực nước trên người Tần Mạc Yên.
Nàng ngồi trước đống lửa, khoác thanh sam màu xanh nhạt, tà áo khẽ bay theo gió. Mái tóc đen búi cao nhẹ nhàng lay động, vài sợi tóc rơi nơi trán khẽ tung bay. Ánh lửa chiếu rọi lên người nàng, gương mặt ấy đẹp đến kinh diễm, lông mày thanh tú cong cong, đôi mắt xanh băng, dưới mắt có một nốt ruồi nhỏ, môi đỏ khẽ cong. Nàng cúi mắt mỉm cười, dịu dàng nhìn con hồ ly trong lòng.
Tiểu hồ ly toàn thân tuyết trắng, thân thể khẽ run, bị nàng nhẹ nhàng vuốt lông, xoa bóp không ngừng.
Xà ngốc, đừng xoa nữa…
Mục Từ Trúc ngẩng đầu nhìn nàng, đến tận gốc tai cũng nhuốm hồng. Toàn thân chỉ còn lại từng đợt tê dại lan tràn.
Trong rừng trúc phía sau xà yêu dường như có vô số đom đóm bay lượn, lá trúc theo gió rơi xuống, trên cao là vầng trăng tròn sáng tỏ.
Ba nghìn năm qua, mỗi đêm trăng tròn đối với nàng đều vô cùng khó chịu. Chỉ đến khi bước vào Hóa Thần kỳ mới đỡ hơn đôi chút.
Nhưng lúc này, toàn thân nàng ấm áp như đang ngâm mình trong linh tuyền bốc hơi.
Bàn tay đối phương xoa bóp trên người nàng, chỉ là hơi dễ chịu mà thôi, chỉ một chút thôi…
Khoảnh khắc này, Mục Từ Trúc nhìn đối phương, nhìn ánh mắt dịu dàng ấy, tim nàng bỗng đập loạn xạ.
Nàng bài xích tất cả những điều này, liền vội vàng nhắm mắt lại.
Nhưng Tần Mạc Yên lại đột nhiên giữ lấy đầu hồ ly của nàng, ép nàng quay sang, vẻ mặt hưng phấn nói: “Mau xem, nam chính xuất hiện rồi.”
Mục Từ Trúc: “…”
Chỉ thấy trong bức hình không xa xuất hiện một nam tử phong thái tuấn tú, mày nhíu lại, không giận mà uy.
Không phải đại đệ tử của nàng, Lâm Quần, thì là ai.
Nam chính gì chứ?
Chuyện bé xé ra to.
Bàn tay đang vuốt lông của Tần Mạc Yên đã dừng lại. Không hiểu vì sao Mục Từ Trúc lại có chút không vui, vừa định quay đầu đi thì đã bị ép tiếp tục nhìn vào cảnh tượng trước mắt.
“Thấy chưa, lát nữa hắn sẽ rơi nước mắt đau khổ, bởi vì sư tôn mà hắn yêu kính nhất bị trọng thương rồi mất tích.”
Một mình xuyên tới đây, Tần Mạc Yên khó tránh khỏi cô đơn. Nay có người để nói chuyện, nàng liền thao thao bất tuyệt: “Hắn ngưỡng mộ sư tôn, ngày đêm nhớ nhung. Không ngờ tiểu sư muội mỗi đêm cùng hắn chung giường lại nảy sinh tà tâm, muốn đưa sư tôn lên giường hắn, vì vậy mới gây ra đại họa…”
Mục Từ Trúc: “!”
Nói cái gì vậy?
Tầm Ngộ Tông của nàng học phong thuần chính, tuyệt đối không thể có chuyện đệ tử mơ tưởng sư tôn, càng không thể có chuyện đại sư huynh cùng sư muội ngủ chung giường!
Với nàng, sư đức là trời. Nàng chưa từng tiếp xúc quá mức với đệ tử, tuyệt đối không vi phạm đạo làm thầy, trước kia không, sau này càng không.
Nếu trong tông môn thật sự xuất hiện chuyện đồng môn dâʍ ɭσạи, sư đồ vượt ranh giới, nhất định phải thanh lý môn hộ!
Xà yêu này đúng là quá đáng, lại bắt đầu bịa đặt lung tung.
Mục Từ Trúc tức giận nhìn nàng, trong lòng thầm nghĩ, nếu xà yêu này là đệ tử của nàng, nàng nhất định đã sớm trục xuất khỏi sư môn.
Tâm tư quả thực ô uế không chịu nổi!
Nàng lén dùng móng vuốt giữ lấy tay xà yêu, chuẩn bị cào cho nàng ta mấy cái.
Nhưng đúng lúc ấy, trong hình ảnh phía xa bỗng xuất hiện một thân ảnh mặc váy hồng. Nữ tử áo hồng nhanh chóng lao vào lòng nam tử, nước mắt lưng tròng nói: “Sư huynh, huynh đừng trách ta. Ta chỉ muốn thành toàn cho huynh thôi. Nếu huynh cùng sư tôn chung túc một đêm, sư tôn nhất định sẽ hiểu được tâm ý của huynh, cũng sẽ thỏa hiệp…”
Mục Từ Trúc: “…”
“?”
“!”
….
Vậy mà thật sự bị xà yêu này nói trúng rồi?
Trong lòng Mục Từ Trúc chấn động không thôi, cũng rốt cuộc hiểu ra mọi chuyện.
Hóa ra tiểu đệ tử từng được nàng hết mực nâng đỡ lại phản bội nàng, là vì muốn đem nàng đưa lên giường của Lâm Quần, còn khiến nàng trúng da^ʍ độc.
Còn Lâm Quần kia, nàng chưa từng nghĩ tới hắn lại có tâm tư như vậy, lại gián tiếp khiến nàng rơi vào hoàn cảnh này.
Nếu không phải tình cờ gặp được xà yêu có thể chất thuần âm, e rằng nàng thật sự đã tu vi tan hết, không biết kết cục sẽ ra sao.
Giờ khắc này, ánh mắt Mục Từ Trúc càng thêm lạnh lẽo. Hai móng vuốt siết chặt, trong lòng lạnh đến tận xương.
Đợi nàng trở về, nhất định sẽ thanh lý môn hộ!