Chương 24

Làm vậy cũng là bất đắc dĩ. Ai ngờ con xà yêu này lại lục tung cả phòng tìm nàng, thậm chí còn tìm tới gầm giường.

Nàng chỉ có thể như vậy thôi…

Nhưng cảm giác cưỡi trên cổ đối phương thật sự quá kỳ quái.

Hơn nữa, sau cổ đối phương dường như có thứ gì đó, mùi hương rất nồng…

Mục Từ Trúc vừa định vươn móng vuốt sờ thử, đã bị Tần Mạc Yên nắm sau gáy kéo xuống.

Lúc này nàng ta đã ra khỏi phòng, còn đóng cửa lại.

Nhìn tiểu hồ ly trong tay, nàng ta lập tức tức không chịu nổi, nhịn không được nhéo nhẹ tai nàng, đôi mắt xanh băng trở nên nghiêm túc khác thường: “Lần sau không được trèo lên giường, nếu để Vân Từ phát hiện, ngươi khó giữ được cái da đấy.”

Tai hồ ly của Mục Từ Trúc bị nhéo, tận gốc tai đều nhuốm hồng. Nàng lập tức vươn móng vuốt định cào nàng ta.

Dám nhéo tai nàng sao!

Nàng còn chưa cào trúng, không ngờ Tần Mạc Yên lại đột nhiên sa sút tinh thần, ôm nàng vào lòng, buồn bã nói: “Nàng ấy thật nhẫn tâm, vậy mà không chịu giữ ta lại. Dù cho ta ngủ trên sàn cũng được mà.”

“Trời lạnh thế này, chỉ có hai chúng ta là đáng thương nhất thôi.”

Mục Từ Trúc: “…”

Nhẫn tâm sao?

Dù bên ngoài quả thật rất lạnh…

Nghĩ một chút, nàng rốt cuộc cũng không cào nàng ta nữa. Dù sao con xà yêu này vẫn giúp nàng, còn cho nàng ở nhờ nơi này.

Thấy nàng ngoan ngoãn, Tần Mạc Yên lại ôm nàng ngồi về bên đống lửa.

Đêm dài dằng dặc, vô cùng buồn chán. Nàng dứt khoát đeo con chip lên cổ, dùng tinh thần lực mở tinh võng, chọn chế độ chiếu hình.

Ngón tay nàng nhẹ nhàng luồn vào lớp lông của tiểu hồ ly, chậm rãi xoa bóp sống lưng nàng.

Mục Từ Trúc cảm thấy một trận tê dại. Nàng vừa định giơ móng vuốt vỗ tay nàng ta ra, thì thấy phía không xa bỗng xuất hiện một luồng sáng, tiếp đó ánh sáng tụ lại thành một bức hình. Nhân vật và cảnh vật bên trong như sống dậy, chân thực đến mức khó tin.

Đó lại chính là điện tiền của Tầm Ngộ Tông. Trong hình, rất nhiều đệ tử của nàng đang lo lắng đi qua đi lại.

Mục Từ Trúc: “!”

Nàng theo bản năng rúc sâu vào lòng xà yêu, kinh ngạc nhìn cảnh tượng kỳ lạ trước mắt.

Đây rốt cuộc là thứ gì?

Tần Mạc Yên thấy tiểu hồ ly bị dọa, liền cười xoa đầu nàng, rồi tiếp tục xem hình ảnh trên màn hình ảo trước mắt.

Ba tháng trước, nàng đã dùng máy bay không người lái hình chim lẻn vào Tầm Ngộ Tông. Tầm Ngộ Tông chính là tông môn nơi nam chính và bạch nguyệt quang của hắn ở.

Không ngờ kết giới nơi đó hoàn toàn không cản được máy bay không người lái, bởi vì thứ đó chỉ là một đống linh kiện tổ hợp lại.

Ban đầu nàng định theo dõi sát sao xem cốt truyện đã phát triển tới đâu, nhưng nhóm nam chính vẫn luôn ở bên ngoài chưa quay về.

Không ngờ lần này vô tình mở ra, bọn họ lại đã trở về.

Tần Mạc Yên cảm thấy cốt truyện này thật sự quá vô nhân tính. Ví dụ như bạch nguyệt quang của nam chính, Mục Từ Trúc, vốn không nên rơi vào kết cục thê thảm như vậy.

Không có ai để nàng giãi bày, nàng liền không nhịn được mà nói với tiểu hồ ly trong lòng: “Thấy chưa? Tầm Ngộ Tông sắp xảy ra chuyện lớn rồi. Ta bấm tay tính một quẻ, vị lão tổ Hóa Thần kia e là còn thảm hơn chúng ta. Chẳng bao lâu nữa sẽ tu vi tan hết, bị đệ tử của mình bắt gặp rồi cưỡng ép ký kết khế ước linh thú, cuối cùng còn bị thiên lôi đánh chết.”

“Thật đáng thương cho con chồn hôi nhỏ đó.”

Nghe đến đây, tiểu hồ ly trong lòng nàng trợn tròn hai mắt, vừa kinh hãi nhìn nàng, lại vừa tức giận.

Mục Từ Trúc: “!”

Bị thiên lôi đánh chết?

Chồn hôi?



Con xà yêu này rốt cuộc có lai lịch gì?

Không những có linh khí kỳ quái có thể dòm ngó nơi khác, còn dám nhìn trộm Tầm Ngộ Tông của nàng.

Không chỉ vậy, còn ở đây bịa đặt đoán mệnh bừa bãi.

Chuyện tu vi tan hết mà cũng đoán ra được.

Nhưng bị thiên lôi đánh chết, chồn hôi?

Chẳng lẽ con chồn hôi mà nàng ta nói chính là nàng?

Nàng đường đường là Cửu Vĩ Linh Hồ, lại bị gọi thành chồn hôi?

Mục Từ Trúc cảm thấy con xà yêu này thật sự quá đáng. Rõ ràng chỉ nghe danh nàng, chỉ biết nàng là lão tổ Hóa Thần, vậy mà dám ở đây bịa đặt lung tung.

Không chỉ nói nàng sẽ bị thiên lôi đánh chết, còn bịa chuyện nàng là chồn hôi.

Nếu là trước kia, gặp phải kẻ dám nói xấu sau lưng như vậy, nàng nhất định đánh cho đối phương da tróc thịt bong, để nhớ đời.

Nhưng hiện tại, nàng còn cần lợi dụng thể chất lô đỉnh của nàng ta…

Mục Từ Trúc tự nhủ phải nhịn, không chấp nhặt với tiểu nhân, đợi đến khi khôi phục tu vi rồi sẽ tính sổ với nàng ta sau.

Nhưng Tần Mạc Yên thấy nàng nhe răng trợn mắt, lại cảm thấy vừa ngốc vừa đáng yêu, không nhịn được mà giữ lấy đầu hồ ly của nàng, xoa loạn một trận, cười nói: “Ngốc ngốc đáng yêu.”

Mục Từ Trúc: “…”

Nói nàng ngốc?

Rốt cuộc ai mới là kẻ ngốc?

Nàng vươn móng vuốt ra hung hăng cào về phía đối phương. Đạo tâm vốn bình lặng không gợn sóng của nàng trước mặt con xà yêu này lại vỡ vụn trong chớp mắt, tức đến bốc hỏa.

Rõ ràng tu vô tình đạo, mọi thất tình lục dục đều phải gạt bỏ, nhưng giờ đây mất tu vi, lại trở nên nhạy cảm như phàm nhân.

Mục Từ Trúc thầm nghĩ, chờ đến khi khôi phục tu vi, nàng nhất định sẽ tính toán sòng phẳng với con xà yêu này.

Thù lao cần trả nàng sẽ không thiếu một xu, nhưng những nhục nhã mà nàng ta gây ra, nàng cũng sẽ hoàn trả đủ.

Bị thiên lôi đánh chết sao?

Nàng muốn xem rốt cuộc là thiên lôi đánh chết nàng, hay là có một ngày nàng khôi phục tu vi, đứng trước mặt nàng ta, khiến nàng ta phải phủ phục dưới đất, cúi đầu cầu xin!

Trong đôi mắt tiểu hồ ly lóe lên ánh lửa u ám, lạnh lẽo đến cực điểm. Hai móng vuốt không ngừng cào xé y phục trước ngực xà yêu, như thể không cào thủng một lỗ thì tuyệt đối không dừng lại.