Một cảm giác khó diễn tả. Dường như cả người đều ấm lên, tê tê dại dại, giống như… Giống như khi đang làm chuyện đó…
Trong đầu Mục Từ Trúc bỗng hiện lên cảnh xà yêu năm xưa ép nàng vào vách đá, chiếc đuôi rắn giữa hai chân không ngừng co rút, đôi tay khớp xương rõ ràng ấy xoa nắn từng tấc da thịt.
Cũng giống như lúc này, từng đợt tê dại lan khắp toàn thân.
Nàng vội vàng niệm thanh tâm chú. Những chuyện này không nên nghĩ mãi, phải coi như mây khói thoảng qua.
Chỉ cần khôi phục tu vi, trả cho đối phương chút thù lao rồi rời đi là được…
Nhưng nghĩ như vậy, chiếc đuôi nàng lại khẽ run lên.
Cảm giác này thật sự quá kỳ lạ.
Hoàn toàn không nhịn được…
Cơ thể vốn đã suy yếu lại lạnh lẽo, vậy mà trong lòng đối phương lại ấm áp đến lạ. Rõ ràng xà yêu là thuần âm chi thể, nhưng không hiểu vì sao lại không ngừng tỏa ra hơi ấm, khiến nàng mềm nhũn cả người, ngay cả đuôi cũng rũ xuống.
Mục Từ Trúc sao từng chịu qua loại nhục nhã này. Đường đường là Cửu Vĩ Linh Hồ, vậy mà giờ đây lại bị một xà yêu ôm trong lòng tùy ý xoa nắn, nắn đến mức xương cốt cũng mềm ra.
Ánh mắt nàng lạnh đi, lập tức vươn móng vuốt ra, nhưng chỉ kịp cào rách y phục đối phương. Nàng vẫn mềm nhũn trong lòng nàng ta, chỉ có thể trừng mắt cảnh cáo, phát ra tiếng gầm nhỏ: “Ưm ư…”
Tần Mạc Yên nghe nàng “ưm ư” kêu, lại tưởng nàng đang làm nũng, liền xoa thêm một cái lên đầu nàng.
Mục Từ Trúc: “…”
Ba nghìn năm qua, nàng luôn là tồn tại tôn quý được người kính ngưỡng, chưa từng có ai đối xử với nàng như vậy.
Nàng không chịu nổi sự sỉ nhục này, lại vươn móng vuốt hung hăng cào về phía đối phương.
Nhưng đệm thịt mềm mại trên móng vuốt lại bị Tần Mạc Yên nắm lấy.
Móng vuốt tiểu hồ ly hồng hồng, đệm thịt rất mềm, nàng còn xoa xoa một cái.
Một trận tê dại truyền lên từ móng vuốt, Mục Từ Trúc lập tức run rẩy toàn thân, tức đến mức dùng móng vuốt còn lại liên tục cào, lại cào rách thêm mấy chỗ trên y phục đối phương.
Nhưng có lẽ vì quá đói, nàng toàn thân lạnh lẽo, lại không còn sức lực. Tai và đuôi đều rũ xuống, chẳng thể dùng lực.
Tần Mạc Yên không hề tức giận, ngược lại còn thấy nàng rất đáng thương.
Có lẽ vì quá yếu, không thể sống sót trên núi, nên mới bị các loài khác bắt nạt, đói đến mức này.
Tiểu hồ ly trong lòng nàng còn chưa khai trí, nàng không cảm nhận được yêu đan, càng không nói tới việc hóa hình. Chỉ là một con hồ ly bình thường.
Lòng Tần Mạc Yên càng mềm hơn. Nàng lại xoa đầu hồ ly, vừa ôm nàng đi về phía đống lửa vừa thấp giọng nói: “Ta gọi ngươi là Tiểu Trúc nhé, nhảy ra từ rừng trúc mà…”
“Sau này đói thì cứ tới đây, ta nướng gà cho ngươi ăn.”
“Nhưng đừng để A Từ nhà ta phát hiện. Nàng trúng độc hồ yêu, chắc rất ghét hồ ly. Nếu bắt được ngươi, nhất định sẽ lột da ngươi.”
Mục Từ Trúc: “…”
Hiện tại, thứ nàng ghét nhất chính là xà yêu.
Nhưng nằm trong lòng đối phương, ngửi mùi hương mực nước quen thuộc ấy, nàng cũng không thể không thừa nhận, ở cạnh xà yêu lúc này là lựa chọn sáng suốt nhất. Nếu không có nơi ấm áp như vậy, nàng chắc chắn sẽ chết cóng.
Nghĩ tới đây, nàng rốt cuộc không giãy giụa nữa.
Tần Mạc Yên thấy nàng ngoan ngoãn, liền xé một chiếc đùi gà nướng, ngồi xuống đưa tới bên miệng nàng, cười nói: “Nào, ăn đi…”
Nàng cười rạng rỡ, khoác một bộ thanh sam. Gió mát trong rừng trúc thổi qua, khẽ lay những lọn tóc mai bên tai nàng, ánh mắt dịu dàng vô cùng.
Xung quanh tối đen như mực, chỉ có chỗ đống lửa này sáng rực, ấm áp và dễ chịu.
Bụng Mục Từ Trúc không ngừng réo lên. Nàng đối diện ánh mắt đối phương. Trong mắt xà yêu ánh lửa bập bùng, ánh sáng nhàn nhạt chiếu lên gương mặt nàng. Đôi mắt xanh băng ấy đẹp đến cực điểm, khóe môi cong lên ý cười, mỹ lệ như tranh vẽ.
Không hiểu vì sao, nhịp tim bỗng nhanh hơn vài phần.
Trong hơi thở là mùi thơm nồng đậm. Cuối cùng nàng cũng không nhịn được, “ngao ô” một tiếng cắn xuống, dùng răng sắc xé thịt gà. Thế nhưng nàng vẫn ngẩng cao đầu, dáng vẻ cao ngạo, vừa nhai vừa thong thả chậm rãi.
Tần Mạc Yên bóp nhẹ vành tai nàng, cảm thấy tiểu gia hỏa này thật sự có chút kiêu căng.
Vành tai tiểu hồ ly vừa bị bóp liền lập tức hồng lên. Mục Từ Trúc run lên, hung hăng trừng mắt nhìn nàng.
Hương vị trong miệng vừa giòn vừa mềm. Nàng không nỡ bỏ qua mỹ vị này, vừa ăn gọn chiếc đùi gà một cách tao nhã nhưng nhanh nhẹn, vừa dùng móng vuốt cào cào y phục đối phương.
Nàng vẫn chưa nuốt trôi cục tức này.
Vì hấp thu linh khí, nàng cam tâm chủ động tiếp cận đối phương, cùng nàng thân mật.
Nhưng điều đó không có nghĩa là bản thể của nàng có thể bị tùy ý chạm vào.
Nàng là Cửu Vĩ Linh Hồ, trên đời này không ai dám đυ.ng vào!
Chẳng mấy chốc, y phục trước ngực Tần Mạc Yên đã bị cào rách tả tơi. Nhưng nàng lại nghĩ tiểu hồ ly vẫn chưa ăn no, liền đưa cả con gà nướng còn lại tới trước mặt nàng, vừa cười vừa hỏi: “Còn ăn không?”
Mục Từ Trúc: “…”
Thôi được rồi, nể tình xà yêu cho mượn gà nướng, nàng tha cho nàng ta một lần…
Cuối cùng nàng vẫn không cưỡng lại được bản tính hồ ly, dùng móng vuốt ôm lấy con gà nướng, lại “kiêu kỳ” ăn tiếp.
Tần Mạc Yên ôm nàng trong lòng, thấy nàng dường như đói lả, ăn ngấu nghiến, không nhịn được xoa xoa đầu nàng, lại cảm thấy có chút tiếc nuối.
“Gà nướng ngon như vậy, tiếc là A Từ không ăn.”
“Để hôm khác ta làm món khác ngon hơn, mời ngươi nếm thử nhé?”
Mục Từ Trúc chỉ mải cắn gà nướng, hoàn toàn không để ý tới nàng.
Rất nhiều mỡ dính quanh miệng nàng. Tần Mạc Yên lấy khăn tay lau giúp nàng.
Lúc này nàng mới liếc nhìn nàng ta một cái, cái đầu hồ ly ngẩng cao.
Cũng không đến nỗi khó ăn, miễn cưỡng chấp nhận.
Tần Mạc Yên không hiểu ý nàng, chỉ cảm thấy nàng rất đáng yêu.