Nghe vậy, Mục Từ Trúc siết chặt chăn, co mình trong đó, cảm nhận lực tay nhẹ nhàng nơi cổ chân.
Chẳng hiểu vì sao không hề đau, chỉ thấy tê tê ngứa ngứa…
Cơ thể nàng vô thức run rẩy, đuôi dần quấn quanh hai chân, rất muốn ngăn lại cảm giác này.
Nhưng thực tế là cả gương mặt nàng đều đỏ bừng, tim đập dồn dập.
Không sao, chỉ là vì linh khí mà thôi.
Nàng tự trấn an mình.
…
Không bao lâu sau, Tần Mạc Yên buông cổ chân nàng ra, ôm y phục của mình rời đi.
Ngay khi nàng quay lưng, Mục Từ Trúc lại đột nhiên thò đầu ra khỏi chăn, nghiến răng, lạnh lùng nhìn bóng lưng nàng nói: “Hôm nay ta cần nghỉ ngơi cho tốt, ngươi không cần vào nữa, cũng đừng làm phiền ta.”
Giọng nàng lạnh lẽo, lớp sa đỏ che khuất thân ảnh.
Tần Mạc Yên quay người cười nói: “Được, ta sẽ đi bắt thêm mấy con gà rừng nướng ăn, rồi vừa ăn vừa canh gác cho ngươi ngoài cửa.”
Mục Từ Trúc: “…”
Chẳng qua chỉ là mấy con gà nướng thôi…
Con rắn ngốc này, cười cái gì chứ?
Nàng lại rúc vào trong chăn, cố gắng dùng linh khí trong thức hải xung kích gông cùm của kim đan.
Nhưng suốt cả ngày vẫn không thu được kết quả gì.
Cho tới khi mặt trời lặn sau núi, ánh chiều tà hắt qua cửa sổ vào trong phòng, mùi gà nướng đậm đà cũng theo khe cửa lan vào.
Trên giường vang lên tiếng bụng réo ùng ục.
Mục Từ Trúc: “…”
Nàng nghiến răng nhịn xuống, trở mình một cái. Sau lưng, tám chiếc đuôi đã thu lại, chỉ còn một chiếc mãi vẫn không thu về được.
Chẳng qua chỉ là gà nướng mà thôi…
Ánh mắt nàng lạnh lẽo, vùi đầu vào chăn, cố gắng cách ly mùi hương nồng đậm kia.
Không biết qua bao lâu, vầng trăng tròn trắng muốt treo cao trên rừng trúc.
Theo âm khí tỏa ra từ trăng lạnh, thân thể Mục Từ Trúc càng lúc càng trở nên lạnh lẽo, thậm chí toàn thân mềm nhũn, không còn chút sức lực.
Trước kia, tu vi Hóa Thần của nàng mỗi khi đến đêm trăng tròn hầu như không bị ảnh hưởng gì. Nhưng giờ đây đã mất tu vi, nàng chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, không ngừng run rẩy.
Lạnh quá…
Đuôi mày Mục Từ Trúc phủ lên một tầng sương trắng. Nàng nhắm mắt lại, đến khi mở ra lần nữa, cuối cùng vẫn không chịu nổi âm khí dày đặc bao quanh cơ thể, liền hóa thành một con bạch hồ toàn thân tuyết trắng.
Nghĩ tới việc xà yêu là thuần âm chi thể, nơi nàng ta ở tất nhiên âm khí càng nặng.
Mục Từ Trúc khó khăn đứng dậy, sau đó lật cửa sổ rời đi.
Nhưng mới đi được mấy bước, nàng lại ngửi thấy mùi gà nướng nồng đậm.
Lần này, nàng rốt cuộc không nhịn nổi, vòng qua căn nhà trúc, rồi thò đầu ra từ phía sau nhà.
Một cái đầu hồ ly trắng muốt, lông xù thò ra sau bức tường, dáo dác nhìn về phía con gà nướng trên đống lửa không xa, hai mắt sáng rực.
Không ngờ ngay khoảnh khắc đó, trước mắt nàng bỗng xuất hiện một thân ảnh khoác áo xanh. Quanh người lơ lửng những đốm sáng li ti, tựa như đom đóm, rực rỡ chói mắt.
Bị xà yêu phát hiện rồi sao?
Mục Từ Trúc vừa định chạy, thì cả thân thể đã bị nhấc bổng lên.
Tần Mạc Yên nắm sau gáy nàng, xách nàng lên cao. Nhìn bốn cái chân ngắn nhỏ không ngừng quẫy đạp, nàng không nhịn được cười nói: “Chính là ngươi, tiểu gia hỏa này, trộm ăn gà nướng của ta sao?”
Mục Từ Trúc nghiến răng, lạnh lùng trừng mắt nhìn nàng.
Ai trộm ăn chứ?
Nàng đường đường là lão tổ Hóa Thần, lại đi trộm ăn sao?
Là mượn, mượn đó!
…
Nhìn con hồ ly trong tay giương nanh múa vuốt, Tần Mạc Yên cười càng vui hơn, cúi đầu hỏi nàng: “Còn muốn ăn không?”
Nàng chỉ về phía con gà nướng đang tỏa mùi thơm ngào ngạt không xa.
Da gà nướng vàng giòn, thịt mềm mọng, dưới ngọn lửa nướng cháy, dường như còn đang nhỏ dầu.
Ai thèm ăn chứ?
Tiểu hồ ly khinh thường quay đầu đi, nhưng ngay giây sau, trong bụng lại vang lên tiếng ục ục.
Mục Từ Trúc: “…”
Trong cổ họng nàng lại vang lên tiếng nuốt nước bọt, đó là bản năng của hồ ly.
Thấy Tần Mạc Yên nắm sau gáy nàng mà cười, giống như đang chế giễu nàng.
Một cảm giác nhục nhã trào lên.
Mục Từ Trúc cố nhịn, nhưng toàn thân đã xù lông, vươn móng vuốt định cào nàng.
Cố ý dụ nàng sao, xem nàng làm trò cười?
Nhưng nàng còn chưa kịp chạm tới đối phương, Tần Mạc Yên đã lập tức ôm nàng vào lòng.
Nàng từng sống cuộc đời liếʍ máu trên lưỡi đao, chưa bao giờ nuôi thú nhỏ. Nhưng không hiểu vì sao, nhìn thấy con tiểu hồ ly này lại cảm thấy vô cùng đáng yêu.
Giống như có một loại hấp dẫn giữa tin tức tố?
Là ảo giác sao? Chỉ khi hai bên từng bị alpha đánh dấu, từng phát sinh quan hệ, mới xuất hiện sự hấp dẫn giữa tin tức tố.
Nhưng con hồ ly này thật sự quá xinh đẹp. Toàn thân lông tuyết trắng, chóp đuôi phớt hồng, đôi tai mềm mại, cặp mắt hồ ly xinh đẹp mang đồng tử dọc màu đỏ. Lúc này đang trừng mắt nhìn nàng, nhưng lại long lanh ướŧ áŧ.
Nàng chợt cảm thấy ánh mắt đó rất giống A Từ, đều mang nét lạnh lẽo. Chỉ là A Từ không có kim đan, chỉ là tu sĩ bình thường, mắt nàng ấy là phượng nhãn, còn đẹp hơn.
Nghĩ tới nữ nhân trong phòng, Tần Mạc Yên mỉm cười, ôm con hồ ly vào lòng. Nàng học theo dáng người ta bế thú cưng, một tay đỡ mông nhỏ của hồ ly, một tay vuốt dọc sống lưng nàng từ dưới lên, vuốt tới tận đầu, rồi nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ lông xù ấy.
Dám đỡ vào chỗ đó của nàng…
Mục Từ Trúc tức đến toàn thân run rẩy. Mông bị nâng lên, trên gương mặt hồ ly hiện ra một tầng ửng đỏ khả nghi.
Khoảnh khắc ấy, nàng còn chưa kịp giãy giụa thì đã cảm nhận được đối phương xoa nắn lưng nàng. Từ xương sống lan lên từng đợt tê dại.
Bàn tay xà yêu rất ấm, các khớp ngón tay rõ ràng, luồn vào lớp lông của nàng, chậm rãi xoa bóp lên trên, lại còn xoa cả đầu nàng.
Toàn thân nàng lập tức mềm nhũn, cuộn tròn co rúc trong lòng đối phương.