Là nàng chủ động bảo nàng ta hóa thành nhân hình, là nàng lợi dụng nàng ta, lợi dụng thể chất lô đỉnh của nàng ta.
Kết quả lại buồn cười đến mức nói sẽ chịu trách nhiệm với nàng.
Nàng đường đường là lão tổ Hóa Thần kỳ. Chuyện đôi bên tự nguyện, cần nàng ta chịu trách nhiệm sao?
Còn muốn bồi thường, nói gì cũng được…
Thật ngốc.
Không phải nên đòi nàng ta bồi thường sao. Dù gì trong bảy ngày ấy, lượng linh khí mà người thường phải hấp thu mấy chục năm mới có, lại đều chảy vào cơ thể nàng.
Nếu không gặp nàng, với tính tình ngây ngô như vậy mà mang thuần âm thể chất, sớm muộn gì cũng bị ma đạo lòng dạ xấu xa nuốt chửng.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Mục Từ Trúc khẽ dao động.
Xà yêu trước mắt có đôi mắt lam băng, ánh nước lấp lánh, đẹp đến mức kinh tâm. Gương mặt thanh diễm tuyệt luân, sống mũi cao, đôi môi mềm như cánh hoa, gương mặt còn vương hơi nước.
Nốt tiểu chí dưới mắt khiến nàng ta vừa thuần khiết vừa quyến rũ. Mái tóc đen buông xõa sau lưng, ngâm trong nước suối, như mực rơi vào nước, yêu mị đến cực hạn.
Lúc này, trên làn da trắng như tuyết của nàng ta gần như phủ đầy vảy xanh. Ngay cả hóa hình hoàn chỉnh còn chưa làm được, vậy mà vẫn dùng ánh mắt lo lắng nhìn nàng, dè dặt hỏi: “Ngươi còn đau không…”
Mục Từ Trúc dời ánh mắt đi, không nhận ra vành tai mình đã ửng hồng, giọng điệu lại lạnh nhạt đến cực điểm.
“Ừ.”
Nàng nhìn đối phương, ánh mắt băng giá: “Chuyện đôi bên tự nguyện, ngươi không cần bồi thường cho ta thứ gì. Ta chỉ cần ngươi.”
“Nếu muốn chịu trách nhiệm, thì đem chính ngươi giao cho ta.”
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, tim Tần Mạc Yên rung lên dữ dội, vành tai nóng rực, ánh lên sắc ráng sớm.
Nàng ấy nói muốn nàng.
Nói bảo nàng đem bản thân giao cho nàng ấy.
Không khác gì lời tình tự êm tai nhất.
Hơn nữa giọng nói đối phương thanh lãnh đến vậy, lại khiến người nghe tê dại cả tai.
Trong đầu Tần Mạc Yên bỗng hiện lên cảnh tượng bảy ngày qua, hai người dán chặt lấy nhau, không ngừng cọ xát.
Nghĩ đến từng tấc da thịt đối phương đều từng bị mình chạm qua, nghĩ đến việc mình cắи ʍút̼ nơi cổ nàng, khiến khắp người nàng phủ đầy vết đỏ.
Nghĩ đến đôi tay mình, chiếc đuôi mình, đều từng chạm vào nơi bí mật nhất của đối phương.
Nghĩ đến đó, gương mặt nàng dần đỏ bừng, rồi khẽ ho hai tiếng.
“Có, có thể…”
Tần Mạc Yên có chút căng thẳng. Trước đây nàng chưa từng như vậy, chưa từng chỉ cần nhìn thấy một người đã tim đập không ngừng.
Hơn hai mươi năm qua, nàng sống vì người dân trên tinh cầu. Trong thời đại chiến hỏa liên miên, mười bốn tuổi đã xông pha chiến trường.
Nàng chưa từng như thế này với một nữ tử, cuồng nhiệt suốt bảy ngày bảy đêm…
Không, phải nói là nàng chưa từng chạm vào nữ tử nào khác.
Càng nghĩ càng nóng. Tần Mạc Yên nhìn đối phương, đôi mắt lam băng ánh lên lưu quang, cũng không làm bộ e dè, dứt khoát vươn tay về phía nàng: “Tóm lại, ta sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.”
“Chúng ta còn chưa chính thức làm quen.” Nàng lại cười nói: “Ta tên là Tần Mạc Yên, thượng tướng của hành tinh số vii —7890, giới tính alpha, hai mươi sáu tuổi, tinh thần lực sss…”
Đây là xà ngữ sao?
Mục Từ Trúc nhíu mày, hoàn toàn không nghe hiểu.
Thấy biểu cảm của nàng, Tần Mạc Yên vội vàng giải thích: “Nói ngắn gọn thì là, ta là con rắn đánh giỏi nhất trong khu vực của ta, ta có thể bảo vệ ngươi…”
Trong loài rắn, đánh giỏi nhất?
Mục Từ Trúc liếc nhìn những phiến vảy xanh trên mặt nàng ta, giọng nhạt nhẽo: “Ngay cả hóa hình cũng chưa hoàn chỉnh, bảo vệ ta?”
Tần Mạc Yên bị nghẹn lời, có chút ngượng ngùng: “Trước đó ta đi thanh lâu uống rượu, uống đến nửa say, không ngờ lại đúng lúc bước vào kỳ lột da. Da còn chưa lột xong thì ta đã mơ mơ hồ hồ tự bóc nó ra, dẫn đến bây giờ cái đuôi rất nhạy cảm, chỉ cần bị kí©h thí©ɧ là trên người lại mọc vảy…”
Mục Từ Trúc nhìn nàng ta, nhất thời không nói nên lời.
Sao lại có thể có một con xà yêu ngốc nghếch đến mức này?
Đúng lúc ấy, Tần Mạc Yên nhận ra mình nói sai, vội vàng giải thích: “Ta đi thanh lâu chỉ vì rượu ở đó ngon nhất, ta chưa từng chạm vào người khác…”
“Không liên quan đến ta.”
Ánh mắt Mục Từ Trúc lạnh đến lạ thường, nàng tiếp tục nói: “Tên của ta là Vân Từ, ba nghìn tuổi. Nếu ngươi đã đồng ý, vậy thì bây giờ chúng ta ký kết khế ước.”
Vân Từ…
Cái tên này thật hay.
Ba nghìn tuổi trong giới tu tiên hẳn cũng coi như còn trẻ…
Lúc này Tần Mạc Yên mới ý thức được: Khế ước?
“Khế ước gì?”
“Khế ước linh thú.” Mục Từ Trúc thản nhiên nhìn nàng ta rồi nói: “Ngươi thuộc về linh xà, ta muốn ngươi trở thành linh thú của ta.”
Hóa ra vừa rồi nàng ấy nói muốn nàng là ý này, là muốn nàng trở thành linh thú của nàng ấy…
Nhưng thông thường, linh thú ký kết khế ước đều có kết cục rất thảm.
Giống như bạch nguyệt quang của nam chính, Mục Từ Trúc.
Trong đầu Tần Mạc Yên chợt hiện lên cốt truyện của cuốn sách này.
Nam chính không chiếm được bạch nguyệt quang trong lòng, ngày đêm nhớ nhung. Vì thế, tiểu sư muội thầm mến hắn nhân lúc Mục Từ Trúc tiến vào bí cảnh lịch luyện đã giở trò đen tối, muốn đưa nàng lên giường nam chính, cuối cùng lại khiến nàng tu vi tán tận, hóa về bản thể.
Bản thể của Mục Từ Trúc hình như là… chồn hôi?
Tần Mạc Yên vội vàng lục lọi những ký ức rời rạc trong đầu, cuối cùng phát hiện không những không biết Mục Từ Trúc trông như thế nào, mà chỉ tìm được một đoạn miêu tả bản thể của nàng trong sách.
[Sau khi trúng độc không kịp giải, tu vi tiêu tán, chật vật đến cực điểm, nàng lập tức hóa về bản thể. Một cái đuôi lông xù rũ xuống, toàn thân dính đầy bùn đất, khắp người đen kịt, chỉ lờ mờ thấy những sợi lông trắng, giống như những vệt trắng trên thân thể.]
Toàn thân đen, có vệt trắng, lại còn có đuôi, không phải chồn hôi thì là gì?