Chương 11

Sau lưng xà yêu chi chít toàn là vết cào của nàng. Đối phương giống như phát điên, suốt bao ngày liền không tỉnh lại, ý thức mơ hồ mà không ngừng giày vò nàng.

Thời kỳ sinh sản của loài rắn lại kéo dài đến mức này sao?

“Ngươi!”

Mục Từ Trúc không kịp ngăn giọng mình lại, bởi vừa rồi có một khoảnh khắc, cơn đau lan tràn khắp người, kèm theo cảm giác tê dại toàn thân.

Thân thể phàm nhân quả nhiên quá yếu ớt. Chỉ mới sáu ngày, bụng nàng đã sôi ùng ục, lại còn dễ bị thương, dễ đau đớn.

Nàng theo bản năng giơ tay định đánh đối phương, nhưng cuối cùng vẫn không ra tay, bởi sợ bị hôn.

Trong năm ngày trước đó, chỉ cần nàng động thủ, nhất định sẽ bị đối phương hôn chặn lại. Cắn nàng ta cũng vô ích, sẽ bị nhân cơ hội kẹp cằm, lưỡi rắn luồn vào miệng nàng, không ngừng quét loạn trong môi nàng, thậm chí còn liếʍ lên đầu lưỡi nàng.

Hai đầu lưỡi chạm nhau, ướt mềm, mang theo một trận tê dại.

Cảm giác ấy thật quá kỳ lạ.

Mục Từ Trúc nghiến răng cắn mạnh đầu lưỡi đối phương đến bật máu. Xà yêu lúc này mới buông nàng ra, nhưng vẫn chưa tỉnh, quay sang cúi đầu cắn cổ nàng.

Máu tràn ra từ khóe miệng đối phương, theo những nụ hôn dính lên cổ nàng.

Mục Từ Trúc không bận tâm. Nàng chỉ quan tâm linh khí có đủ cuồn cuộn hay không.

Đến ngày thứ bảy, trong thức hải đã tụ tập lượng lớn linh khí, nhưng vẫn còn kém rất xa…

Nàng cắn chặt môi. Từng cơn đau li ti lan khắp thân thể, cả người mềm nhũn tựa trên tảng đá, gò má ửng đỏ, hít vào ít mà thở ra nhiều.

Xà yêu từ phía sau ôm chặt lấy nàng. Trải qua bảy ngày, thân thể hai người đã sớm quen thuộc với nhau.

Chiếc đuôi rắn kia vẫn không ngừng lay động.

Lượng lớn chất lỏng trong suốt phun trào trong nước suối.

Nàng biết, đây là phản ứng mà thân thể phàm nhân của nữ tử sẽ sinh ra trong lúc song tu. Nàng đã chẳng còn nhớ đây là lần thứ bao nhiêu.

Hóa ra cho dù tu thành vô tình chi tâm, nàng cũng vẫn không thoát khỏi du͙© vọиɠ của thân xác phàm tục.

Chỉ đến ngày vũ hóa thành tiên, nàng mới có thể lột xác, sở hữu tiên thể chân chính.

Vì thế, nàng buộc phải tiếp tục lợi dụng xà yêu này, lợi dụng thể chất lô đỉnh của nàng ta.

Nàng biết rất rõ, linh khí trong thức hải còn xa mới đủ. Muốn phá vỡ gông cùm của kim đan, nàng nhất định phải tiếp tục ở bên xà yêu này…

Toàn thân Mục Từ Trúc run rẩy. Cơ thể nàng không ngừng co giật trên tảng đá, chiếc đuôi giữa hai chân lại tiếp tục quẫy động.

Gò má nàng đỏ bừng, trước mắt choáng váng. Cuối cùng không chịu nổi kí©h thí©ɧ dồn dập ấy, nàng dần dần ngất đi.

Đây là ngày thứ bảy.

Tần Mạc Yên đưa nốt lượng tin tức tố cuối cùng vào mạch máu nơi sau gáy người nữ, sau đó ôm chặt nàng vào lòng, vùi mặt vào cổ nàng, hít hà hương đào nơi đó, rồi dần dần thϊếp đi.

Khi nàng tỉnh lại, ánh rạng đông chiếu lên thác nước, phản xạ thành một dải cầu vồng tuyệt mỹ. Nàng từ phía sau ôm chặt người nữ, thân thể hai người được bao phủ trong sắc màu rực rỡ.

Tần Mạc Yên mở mắt, bụng truyền đến cảm giác đói cồn cào, đầu lưỡi cũng đau rát, dường như đã bị cắn rách.

Nàng nhíu mày, lập tức nhớ lại khoảnh khắc người nữ cắn nàng. Khi ấy, môi hai người dán chặt, lưỡi nàng lay động trong môi đối phương, rồi bị cắn…

Nghĩ đến đó, lại liên tưởng đến những việc làm suốt bảy ngày qua, cả người nàng lập tức không ổn.

Suốt một năm liền sử dụng thuốc ức chế, khiến lần phát tình này bùng phát dữ dội, kéo dài đến bảy ngày.

Trong đầu nàng hiện lên cảnh tượng hôm qua, khi người nữ đau đớn rêи ɾỉ trong lòng nàng.

Rõ ràng nàng đã nghe thấy đối phương lên tiếng, vậy mà vẫn như cầm thú, tiếp tục làm suốt cả ngày.

Thật điên rồ!

Tần Mạc Yên tràn ngập áy náy. Rõ ràng hai người là quan hệ tương trợ lẫn nhau, vậy mà nàng lại khiến đối phương toàn thân đầy thương tích.

Nàng nhìn những dấu cắn và vết hằn chi chít trên người đối phương, vành tai dần dần ửng đỏ.

Người nữ được nàng ôm trong lòng. Dưới làn nước suối trong vắt, làn da trắng mịn kia vẫn còn phơn phớt hồng.

Nàng không dám nhìn xuống nữa, nhưng không cần nhìn cũng biết, chiếc đuôi của mình vẫn còn ở nguyên vị trí cũ.

Bởi đầu đuôi truyền đến cảm giác ấm áp ẩm mềm.

Nàng vội vàng cẩn thận thu lại chiếc đuôi, sợ làm kinh động đối phương.

Dưới ánh rạng đông, người nữ tựa vào tảng đá. Mái tóc dài nửa khô nửa ướt, bờ vai gầy gò chìm trong nước, những sợi tóc đen tản ra trong nước như mực loang.

Hàng mi của nàng dường như có ánh kim nhảy múa. Gương mặt thanh lãnh cao quý, mày như núi xa phủ sắc mực, sống mũi cao thẳng. Trên đôi môi mỏng lạnh nhạt có một nốt tiểu chí, môi bị cắn rách, tựa quả anh đào tróc vỏ, đỏ tươi mê hoặc.

Khi ngủ, gò má nàng phơn phớt hồng, trông như tiên nhân lạc xuống từ tranh vẽ, khiến người khác không dám chạm vào.

Tần Mạc Yên nhìn đến sững sờ. Chỉ một thoáng không chú ý, chiếc đuôi rút khỏi nước suối phát ra một tiếng “bộp”, nước suối gợn sóng róc rách.

Thân thể người nữ khẽ run lên, rồi chậm rãi mở mắt.

Đôi mắt ấy mở ra, ánh nhìn lạnh nhạt băng giá, làn da ánh hồng, quay đầu nhìn nàng.

Tần Mạc Yên đối diện ánh mắt ấy.



Đôi mắt người nữ tuy xinh đẹp, nhưng lạnh lẽo đến cực điểm.

Khoảnh khắc ánh nhìn giao nhau, tựa như cả người rơi vào hầm băng.

Tần Mạc Yên biết rõ lỗi ở mình. Dù sao cũng là nàng đã giày vò đối phương suốt bảy ngày, đối phương tức giận là chuyện đương nhiên.

Vì thế nàng vội lùi lại một chút, áy náy nói: “Xin lỗi, hôm đó là ta không khống chế được bản thân…”

“Ta sẽ chịu trách nhiệm.” Nàng lại quả quyết nói: “Ngươi muốn gì cũng được, ta sẽ bồi thường cho ngươi.”

Nghe vậy, ánh lạnh trong mắt Mục Từ Trúc không hề giảm đi nửa phần.

Con xà yêu này trông ngây ngốc vụng về, đến giờ vẫn chưa hiểu rõ tình huống.