Lúc này Vương Diệu Tổ bỗng cảm thấy có gì đó không đúng, bản thân cậu ta vốn là một đứa trẻ hư, chẳng lạ gì chuyện bị người nhà tịch thu điện thoại hay máy chơi game cả.
Thế nhưng quy trình trong phó bản này lại như thiếu mất một bước so với điều cậu ta quen thuộc.
Nhưng rốt cuộc là thiếu bước nào?
Bộ não hỗn loạn khiến cậu ta không thể suy nghĩ rõ ràng, huống chi cậu ta vốn không phải kiểu người thích suy nghĩ.
Lắc đầu một cái, Vương Diệu Tổ từ bỏ việc làm khó bản thân. Dù sao trời sập cũng có người cao hơn đỡ, chắc mình không cần nghĩ nhiều vậy đâu, đúng không nào?
"Đúng thế, nhưng trước khi chơi, em phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ học tập, đưa bài văn của em cho bọn anh đi, bọn anh sẽ tranh thủ xem qua." [Bay Lên Như Lon Nước Ngọt] đưa tay, ra hiệu bảo cô giao bài văn ra.
Anh ta nghi ngờ trong bài ngữ văn có manh mối gì đó, dù sao phần miêu tả về bài văn trong quy tắc khá kỳ lạ.
"Trí tưởng tượng của trẻ con phong phú lắm, việc có vài câu kỳ quặc trong bài văn cũng bình thường."
Câu kỳ quặc là ý gì? Có thể nào là những sự thật liên quan đến phó bản này không?
Tô Thập Tam ngoan ngoãn xoay người, lấy bài văn đã viết xong ở trong cặp sách đưa cho anh ta.
Là một học sinh lớp ba, đương nhiên cô không cần viết bài văn quá khó, bài này chỉ khoảng 200 chữ.
[Người chơi cùng em.]
[Mẹ em bận đi làm, không thường xuyên ở bên em, nên luôn tìm nhiều người chơi với em. Tuy họ cũng giống mẹ, cứ bắt em học bài, nhưng em vẫn rất thích họ... Chỉ là những người chơi cùng này luôn biến mất như OO khiến em hơi buồn. Hôm nay trước lúc đi làm, mẹ nói sẽ có một nhóm người mới đến, em vui khi được gặp họ lắm!]
Bài văn này trông chỉ giống như một đoạn nhật ký đơn giản của trẻ con, ghi chép chuyện chơi với người khác, có một vài lỗi chính tả, nhưng không nhiều, dễ sửa.
Thế nhưng điều thực sự khiến người ta rợn tóc gáy lại là câu ở giữa - "biến mất như OO".
Nếu đây là thế giới thực, người chơi chỉ nghĩ "biến mất" trong lời của đứa trẻ là bị đuổi việc, rời đi.
Nhưng đây là phó bản, họ nghi ngờ "biến mất" ở đây có nghĩa là chết.
"Thập Tam, hai vòng tròn OO ở đây là gì vậy?" Chàng trai tóc đỏ cẩn trọng hỏi.
Tô Thập Tam vô tư trả lời: "Là bong bóng, họ biến mất như bong bóng ấy!"
"Vì họ dạy em học ư?" Giọng Vương Diệu Tổ run rẩy vì sợ hãi, ánh mắt tràn đầy kinh hoàng.
"Em không biết." Lần này Tô Thập Tam lắc đầu.
Những người khác lập tức nhìn về phía [Bay Lên Như Lon Nước Ngọt], chờ anh ta đưa ra quyết định cuối cùng.
Dù hiện giờ họ không còn tin tưởng đối phương như ban đầu nữa, nhưng với tư cách là người chơi kỳ cựu duy nhất, anh ta vẫn có quyền quyết định ưu tiên.