Chương 40

Tống Tích Vân mặt không cảm xúc nhìn Tằng thị, lặng lẽ dìu mẫu thân đi tới bên cạnh Tống Đại Lương.

“Nương,” nàng lo lắng nói, “Hôm nay tổ mẫu và tam thúc có thể giấu chúng ta để định thân cho con với Tằng gia, ngày mai liệu có thể giấu chúng ta để cho nhi tử của tam thúc đập chậu* cho phụ thân con không?”

Cái gì?! Bái tế!

Tai Tống Đại Lương lập tức dựng lên.

Chỉ có nhi tử nối dõi mới có tư cách làm lễ đập chậu.

Tương tự, chỉ có người đập chậu mới có tư cách tranh đoạt gia sản.

Ông ta vốn còn định để nhi tử mình đập chậu cho lão nhị mà!

Chợt nghe Tiền thị thở dài: “Để nhi tử tam thúc con đập chậu cho phụ thân con thì cũng không sao, ta chỉ sợ đến lúc đó, Tằng gia cũng có ý định đó!”

Tống Đại Lương bỗng nhiên bừng tỉnh.

Định thân chó má gì chứ, Tằng gia chắc chắn đang nhắm vào chuyện ở rể!

Chả trách mẫu thân và tam đệ không nói gì với ông ta, đây chẳng phải là hai nhà bọn họ đã bàn bạc xong chuyện chia gia sản của lão nhị rồi sao?

Hóa ra, chỉ có ông ta là chẳng hay biết gì!

Ban nãy ông ta còn nghĩ rằng Tống Tích Vân quá lợi hại, mẫu thân và tam đệ nghĩ cách gả nàng đi cũng tốt.

Không ngờ rằng chính ông ta cũng bị lừa!

Hắn sải bước đi ra từ sau lưng mẹ con Tống Tích Vân, liền thấy mẫu thân mình đang đắc ý nói với Nguyên Duẫn Trung: “Con ngoan, không phải ta không đồng ý mối hôn sự giữa cháu và cháu gái ta. Mà là cháu đến muộn rồi, nhà ta và cháu hữu duyên vô phận!”

Đám đông xem náo nhiệt vẫn chưa thấy đủ, lại hùa theo nói: “Đáng tiếc.”

Đáng tiếc cái moẹ gì!

Tống Đại Lương lửa giận bừng bừng, quát lớn một tiếng "Nương!", bước tới đối diện với Tằng thị, cao giọng nói:

“Đại cô nương nhà lão nhị đã định thân với Tằng gia, sao con lại không biết?!”

“Cái gì?!” Tằng thị vốn đang ra vẻ hiền từ, nụ cười trên mặt bỗng chốc đông cứng, nhìn Tống Đại Lương như nhìn thấy quỷ.

Trong đám đông, mọi người xôn xao như thể một chảo dầu sôi bị dội một gáo nước lạnh.

“Chuyện gì thế này?”

“Không biết!”

“Đây là đại lão gia của Tống gia à?”

Tống Đại Lương mặc kệ những lời bàn tán, chỉ nhìn chằm chằm Tằng thị, trầm giọng nói:

“Định thân đâu phải là chuyện nuôi con riêng, không thể để người ngoài biết. Một bên là nhà cữu cữu con, một bên là nhà đệ đệ ruột của con, thân lại càng thêm thân, vậy mà đại bá con đây lại chưa từng thấy Tằng gia dâng một gói trà, cũng chẳng thấy mang đến một khay điểm tâm. Đây là kiểu hôn sự gì vậy?”

Nguyên Duẫn Trung mắt sáng rực, nhìn Tống Tích Vân đầy hứng thú.

Tống Tích Vân phát hiện ánh mắt hắn, liền trừng mắt cảnh cáo.

Đám đông “oành” một tiếng, lại càng bàn tán xôn xao hơn.

“Ngươi nói bậy nói bạ cái gì đấy?!” Giọng Tằng thị sắc nhọn hơn bao giờ hết, chỉ vào mặt Tống Đại Lương mà chửi: “Ngươi cút ngay cho ta!”

Mặt Tống Tam Lương đen như đáy nồi, vội chạy tới kéo Tống Đại Lương: “Đại ca, có chuyện gì thì chúng ta vào nhà rồi nói.”

Vào nhà nói? Vào rồi còn nói rõ được sao?

Tống Đại Lương nhổ một bãi nước bọt vào Tống Tam Lương, chạy thẳng đến trước mặt Tống cửu thái gia, làm bộ làm tịch cầm hai tờ hôn thư lên xem đi xem lại, rồi nói:

“Nhị đệ ta là người đa nghi, làm gì cũng phải điểm chỉ, còn đóng cả dấu. Không tin thì mọi người cứ nhìn mấy tờ khế ước gì đó của đệ ấy mà xem. Đệ ấy tuyệt đối không thể nào không đóng dấu vào hôn thư của nữ nhi mình được!”

Ông ta lại gọi Tằng lão gia, người đang bị ông ta làm cho ngớ người:

“Ngài cũng lại đây xem xem. Ngài lấy đâu ra tờ hôn thư này vậy? Sao ta nhìn thế nào cũng không giống bút tích của lão nhị nhà ta! Còn mấy người chứng hôn, mai mối này, toàn người ở đâu vậy? Một chút danh giá cũng không có. Đây không giống phong cách làm việc của lão nhị ta chút nào!”

*Chú thích:

(1) Đập chậu:

Trong văn hóa tang lễ Trung Quốc, "đập chậu" là một nghi thức truyền thống được thực hiện trước khi hạ quan tài xuống mộ. Chậu đất, hay gọi là "bồn âm dương," tượng trưng cho sự kết nối giữa người sống và người chết. Việc đập chậu mang ý nghĩa cắt đứt mối liên kết, giúp linh hồn an nghỉ và chúc gia đình bình an. Nghi thức này sẽ do trưởng nam (con trai cả) thực hiện, nếu như trưởng nam không may đã mất thì sẽ do trưởng tôn (cháu trai – con trai của trưởng nam) làm.