Tiền thị liền cầu cứu nhìn về phía mấy vị trưởng lão trong tộc.
Những người đến đây, không phải vì mối giao hảo, thì cũng là vì để chủ trì công đạo, mà phần lớn là vì điều thứ hai.
Lập tức có Tống cửu thái gia, đồng lứa với lão thái gia của Tống gia, đứng ra nói: “Cháu dâu (tức phụ của chất tôn), ngươi đưa hôn thư cho ta.”
Tiền thị lập tức đưa hôn thư cho Tống cửu thái gia.
Không ai để ý đến Tằng thị.
Mặt Tằng thị lúc trắng lúc xanh.
Tống cửu thái gia cầm lấy hôn thư cẩn thận xem đi xem lại, rồi khẳng định với mọi người: “Không sai. Đây là nét chữ của Hựu Lương, cũng là dấu ấn của Hựu Lương. Còn có Huyện thái gia làm chứng, tờ hôn thư này không thể là giả.”
Trịnh ma ma không biết từ lúc nào đã ôm một cái hộp sơn đỏ mạ vàng đến, đưa tờ hôn thư giấu trong hộp cho Tiền thị.
Tiền thị cầm lấy so sánh với tờ kia một hồi, lại một lần nữa khẳng định với mọi người: “Đúng vậy, chính là mối hôn sự này. Đại cô nương nhà chúng ta chưa xuất giá, chính là đang đợi Nguyên gia đến đề thân (cầu hôn).”
Tống thất gia nghe vậy, ánh mắt nhìn nam tử cũng trở nên hiền từ hơn.
Ông ấy thân thiết hỏi nam tử: “Ngươi chính là Nguyên Duẫn Trung? Năm nay bao nhiêu tuổi? Quê quán ở đâu? Sao hôm nay mới đến?”
Nam tử đáp: “Ta chính là Nguyên Duẫn Trung. Năm ngoái vừa cập quân. Quê quán ở kinh thành. Gia cảnh sa sút, từ kinh thành đến đây đường xá xa xôi, phải tích góp mấy năm mới đủ lộ phí, đi đường mất gần ba tháng.”
Mọi người nghe vậy đều lộ vẻ kinh ngạc.
Nhìn Nguyên Duẫn Trung thế nào cũng không giống một người sa cơ thất thế.
Mọi người lại bắt đầu bàn tán xôn xao.
Tống cửu thái gia lại thầm nghĩ trong lòng: Đứa nhỏ này đẹp trai như vậy, không phải là có vấn đề gì chứ? Sao ông ấy hỏi gì hắn đáp nấy vậy. Nhìn Tống gia ầm ĩ thành như vậy, cả viện treo cờ trắng, mà cũng không thèm hỏi một câu. Đây là thờ ơ hay là đã có tính toán trong lòng?
Ông ấy nhất thời không quyết định được, giơ tay tiếp đón Nguyên Duẫn Trung, nói: “Khách quý từ xa đến, chúng ta vào nhà nói chuyện.”
Nguyên Duẫn Trung gật đầu, nhấc chân bước vào cổng lớn.
Không hề liếc mắt nhìn Tằng thị một cái.
Phu thê Tống Tam Lương lo lắng ghé vào tai Tằng thị khẽ gọi “Nương”.
Tằng thị liếc mắt ra hiệu cho Tằng lão gia.
Tằng lão gia nghiến răng, trước khi Nguyên Duẫn Trung bước qua ngưỡng cửa lớn mà hô lớn: “Khoan đã!”
Mọi người đều nhìn về phía ông ta.
Ông ta cung kính nói: “Cửu gia, ngài xưa nay công bằng nghiêm minh, không thiên vị, không chỉ người Tống gia mà ngay cả ta cũng kính phục ngài. Nhưng ngài không thể nhận định hôn thư trong tay tiểu tử đó là thật, cũng không xem hôn thư của Tằng gia một cái, đã phán đoán hôn thư của Tằng gia là giả rồi!”
Tống cửu thái gia ngạc nhiên.
Tằng lão gia nhét tờ hôn thư trong tay mình vào tay Tống cửu thái gia, nói: “Ngài xem, hôn thư của ta là thật hay giả?”
Tống cửu thái gia thật sự chưa từng thấy người nào mặt dày như vậy.
Nhưng yêu cầu của ông ta lại hợp lý.
Ông ấy đành phải cẩn thận xem một lượt.
Đây cũng là một tờ hôn thư chính quy.
Sự khác biệt giữa hai tờ hôn thư ngoài nhà trai ra, thì chính là bên Tằng thị không có con dấu của Tống Hựu Lương vào ngày lập ước.
Nhưng người chứng hôn, người làm chứng và người chấp bút đều là người quen của họ.
Tống Cửu gia nghĩ ngợi một lát, đành giơ tờ hôn thư lên cho mọi người xem: “Mọi người cũng tới phân xử đi!”
Tằng lão gia giải thích: “Hai nhà chúng ta vốn thân càng thêm thân, lại không sợ người mạo nhận, nên cũng không nghĩ đến việc phải đóng thêm con dấu gì đó.”
Câu này cũng giải thích được.
Trong lúc nhất thời, Tống cửu thái gia rơi vào tình thế khó xử.
Tằng thị nhảy ra nói: “Nếu cửu thái gia không tin, cứ việc gọi người làm chứng, người chứng hôn trong hôn thư đến hỏi, sẽ biết hôn thư của Tằng gia có làm giả hay không.”