Chương 36

"Chuyện này, là do ta quyết định!" Tằng thị khẽ ho vài cái, đi tới cổng lớn, đến trước mặt Tiền thị, vừa như giải thích với bà ấy, lại càng như đang nói cho những kẻ hiếu kỳ đứng ngoài cửa, giọng điệu trầm ổn: "Hôn sự của đại cô nương nhị phòng vốn do lão nhị định đoạt lúc còn sống. Chỉ là không ngờ lão nhị lại ra đi quá vội, còn chưa kịp làm lễ nạp thái* đã mất."

"Theo lý mà nói, hôn sự này vốn không nên gấp gáp như vậy."

"Nhưng đại cô nương nhà lão nhị năm nay đã mười bảy rồi, nếu đợi thêm ba năm nữa thì lỡ thì mất."

"Ta liền làm chủ, cho chúng nó vừa để tang vừa thành thân."

"Đại cô nương gả qua đó, ở nhà chồng chịu tang lão nhị một năm."

Tằng đại lão gia cũng hoàn hồn, vội nói: "Ta xin thề trước mặt bà con xóm giềng. Tằng gia chúng ta tuyệt đối sẽ không để tức phụ (con dâu) làm những chuyện bất trung bất hiếu. Hôn sự chỉ là để giữ lời hứa, để hai đứa nhỏ sớm định duyên phận, tuyệt đối không có ý coi thường Tống gia."

"Không được!" Tiền thị trừng mắt nhìn Tằng lão gia, "Ta không đồng ý!"

Nhưng giọng nói của bà ấy đã bị tiếng xì xào bàn tán của những người xem náo nhiệt nuốt chửng.

Tống Tích Vân cúi đầu, khuôn mặt bị che khuất dưới vành khăn tang, không nhìn rõ cảm xúc.

Có người nói: "Lời này cũng có lý. Tình lý không ngoài lẽ thường. Dù sao cũng tốt hơn là bị từ hôn vì thủ tang ba năm.”

Cũng có người nói: "Nữ tử xuất giá chỉ cần thủ hiếu một năm, Tằng gia đây là muốn cưới vợ sớm đây mà?"

Lại có người nói: "Dù sao đi nữa, cũng có phần không phải với cố nhị lão gia nhà họ Tống. Làm vậy e rằng không được thỏa đáng cho lắm.”

Tiền thị thấy vậy, ngơ ngác nhìn xung quanh, vẻ mặt hoàn toàn bất lực.

Tằng đại lão gia vội đá vào người bà mối một cái, nói: "Còn chờ gì nữa? Mau mang sính lễ vào đi!"

Bà mối như vừa tỉnh mộng, "vâng" một tiếng rồi định đi giúp tiểu tư Tằng gia khiêng đồ.

Phu thế Tống Tam Lương nhìn nhau.

Trên mặt Tằng thị cũng lộ ra ý cười nhạt.

"Xin hỏi!" Trong đám đông có một giọng nói thanh cao, không lớn không nhỏ nhưng vừa đủ để át đi tiếng bàn tán của mọi người, khiến tất cả im lặng.

Mọi người đồng loạt nhìn theo hướng phát ra âm thanh.

Chỉ thấy một nam tử trẻ tuổi khí vũ hiên ngang, anh tuấn bức người, nhưng lại ăn mặc tầm thường, đang đứng ở phía sau đám người.

Mọi người bất giác nhường cho hắn một lối đi.

Người Tống gia ngơ ngác, người này nhìn người kia, không biết người này từ đâu chui ra, muốn làm gì.

Theo lý, họ nên lập tức quát mắng đuổi người này đi.

Nhưng khí chất của người này quá tốt, vẻ thanh cao, ngạo mạn toát ra từ cốt cách, nhìn là biết không phải người thường, khiến trong lòng họ trăm mối ngổn ngang, mà không ai dám lên tiếng.

Tằng thị và Tống Tam Lương càng thêm lo lắng, có một dự cảm chẳng lành.

Nam tử đã thong thả bước đến trước mặt họ, nói: "Các người nói, đại tiểu thư của nhị Tống gia đã định thân với Tằng gia?"

Tống Tam Lương nhanh chóng liếc nhìn mẫu thân mình một cái, cắn răng tiến lên một bước, nói: "Đúng vậy!"

Nam tử nghe vậy, lấy từ trong ngực ra một tờ hôn thư, đưa cho Tống Tam Lương, hoang mang nói: "Vậy, vị tiểu thư Tống Tích Vân đã định thân với ta, lại là người nào trong Tống gia?"

*Chú thích:

(1) Lễ nạp thái: Lễ dạm hỏi trong hôn nhân truyền thống Trung Quốc.