Có người làm như không nghe thấy, có người đi hỏi đại lão gia Tống Đại Lương xem có thật không, cũng có người nóng nảy, trượng nghĩa, phái người mời Tằng thị đến linh đường nói chuyện.
Tằng thị đang chờ đợi, tinh thần phấn chấn gọi phu thê Tống Tam Lương: "Đi, chúng ta ra linh đường ngồi một lát."
Hai người vui vẻ hớn hở, mỗi người một bên đỡ lấy bà lão đi về phía linh đường.
Chỉ là họ còn chưa đến linh đường thì đã gặp Tằng ma ma đang vội vàng chạy đến báo tin.
"Lão thái thái, tam lão gia," bà ta vội vàng hành lễ qua loa với Tằng thị, vẻ mặt hoảng loạn nói, "Tằng gia đến hạ sính lễ, bị người của đại tiểu thư chặn ở ngoài cổng, còn kinh động đến các trưởng lão trong tộc, mọi người đều đang đổ ra cổng rồi."
Tằng thị không vui nói: "Có gì mà phải hoảng hốt! Chúng ta có hôn thư trong tay, nó có thể ngăn cản được sao?"
Tằng ma ma liên tục gật đầu, lau mồ hôi, theo sau Tằng thị đang thong thả đi về phía cổng lớn.
Từ xa, họ đã nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt, còn lẫn cả giọng nói the thé của Tiền thị: "Định thân cái gì? Sao ta không biết? Mau vứt hết đồ đạc đi cho ta!"
Ba người đồng loạt bước nhanh hơn.
Chỉ thấy trước cổng đã có một vòng người vây quanh, Tống Tích Vân đỡ Tiền thị đứng giữa cổng, phía sau còn có cả đại lão gia đang ngơ ngác, khách khứa đến phúng viếng chưa kịp về, các trưởng lão trong tộc đang giúp đỡ việc ma chay ở đây.
Những nha hoàn tiểu tư dưới sự dẫn dắt của Trịnh Toàn, nhấc đồ sính lễ mà Tằng gia mang đến ném hết ra ngoài.
Bà mối Tằng gia mời đến, trên tóc mai cài một bông hoa đỏ lớn, cùng với người Tằng gia tới hạ sinh lễ lúng túng chống đỡ, giành lại được một đôi vịt xiêm lớn, nhưng lại không kịp để ý đến hai gánh trà.
Đồ đạc vương vãi khắp nơi.
Sắc mặt Tằng thị tái mét.
Sợ chuyện không thuận lợi, Tằng lão gia còn cố ý đi theo, lớn tiếng quát: "Tiền thị, đây là hôn sự do lão gia nhà các ngươi đã định lúc còn sống, ngươi đừng có mà càn quấy ở đây."
Đám đông vây quanh ngoài cửa xôn xao.
Tiền thị nói: "Ông nói là hôn ước do lão gia nhà ta định lúc sinh thời, sao ta lại không biết chuyện này?"
Lập tức có một vị trưởng lão nói: "Cho dù là hôn sự do Hựu Lương định, cũng không nên đến cửa hạ sính lễ vào lúc này chứ!"
Tằng lão gia lập tức móc ra một tờ hôn thư từ trong ngực, giơ cao cho mọi người xem: "Đây là hôn thư của hai nhà chúng ta. Bà con lối xóm nhìn xem, giúp chúng ta làm chứng. Ta không hề cưỡng ép đòi cưới!"
Một vị trưởng lão vừa nhìn thấy liền đổ đầy mồ hôi, vội vàng chắp tay vái những người đang đứng xem náo nhiệt ngoài cửa: "Hiểu lầm, hiểu lầm thôi! Mọi người giải tán đi."
Cho dù là hiểu lầm, thì cũng là một màn kịch mà!
Huyện Lương bé bằng bàn tay, chuyện "hiểu lầm" như thế này có thể buôn mấy năm.
Ai chịu đi chứ!
Tiền thị nóng nảy nói: "Nhà chúng ta tuy là con buôn, nhưng cũng không phải là phường vô lại không biết phép tắc. Lão gia nhà ta còn đang nằm trong linh đường kia kìa, sao ta lại có thể gả nữ nhi vào lúc này được chứ. Còn thỉnh mọi người hãy trả lại công bằng cho nhà chúng ta đấy."