Chương 34

Giữa buổi trưa hè oi ả, thời điểm mà cơn buồn ngủ ập đến dữ dội nhất trong ngày.

Nhưng trong chính đường của viện Tằng thị, Tống Tam Lương lại đi đi lại lại, không ngừng bước chân.

Lý thị liếc nhìn Tằng thị đang mân mê chuỗi hạt Phật mười tám hạt trầm hương, im lặng không nói, rồi lên tiếng: "Lão gia, ngài đừng đi qua đi lại nữa. Ngài cứ đi như thế làm thϊếp và nương đều chóng mặt hết cả. Chẳng phải chỉ là chuyện hạ sính lễ thôi sao? Nương đã sắp xếp ổn thỏa rồi, ngài còn lo lắng gì nữa?"

Tống Tam Lương liếc nhìn Lý thị một cái, vội vàng chạy đến ngồi xuống bên cạnh Tằng thị, nhỏ giọng nói: "Nương, theo lý mà nói, người đã đi nói với con nha đầu chết tiệt kia rồi. Nếu nó không muốn gả, chắc chắn sẽ tìm trưởng lão trong tộc hoặc bằng hữu thân thiết của lão nhị trước đây để làm chủ. Nhưng đến giờ bên nó vẫn không có động tĩnh gì. Người nói xem, liệu nó có đang ủ mưu gì không?"

Tằng thị không lên tiếng, nhưng tay mân mê tràng hạt càng lúc càng nhanh.

Lý thị thấy vậy, sợ phu quân chọc giận Tằng thị, vội nói: "Nha đầu đó có thể có đại chiêu gì chứ? Thϊếp thấy nó chỉ là hổ giấy thôi, ở nhà thì gầm gừ ghê lắm, ra ngoài lại không dám hé răng. Muốn đi khóc lóc với các trưởng lão trong tộc, nhờ bằng hữu của nhị bá giúp đỡ, cũng phải xem nó có gan làm thế không đã!"

"Không thể như vậy!" Tống Tam Lương vẫn có chút bất an, ông ta vuốt vuốt chòm râu, rồi phân phó Tằng ma ma – người thân cận nhất bên cạnh Tằng thị: "Ngươi lại đến chỗ con nha đầu chết tiệt đó xem thế nào. Ta không tin nó sẽ khoanh tay chịu trói, không làm gì cả."

"Được rồi!" Tằng thị không thích nghe những lời này, nghe vậy liền cau mày quát lớn, ngăn nhi tử lại, nói: "Tằng ma ma nói bên nó không có động tĩnh gì thì chắc chắn là không có. Nha đầu đó dù sao cũng chỉ là một tiểu cô nương khuê các, lão nhị trước đây có cưng chiều nó đến đâu, nếu thật sự gặp chuyện, thì cũng phải có người chống lưng cho nó mới được."

Bây giờ lão nhị không còn nữa, nàng chưa chắc đã có bản lĩnh đó.

Tằng thị nghĩ ngợi một lát rồi phân phó Tằng ma ma: “Ngươi đi loan tin rằng Tằng gia chiều nay sẽ đến hạ sính lễ."

"Hả?!" Phu thê Tống Tam Lương ngạc nhiên.

Tằng ma ma vội vàng cúi người đáp "Dạ" rồi lui xuống.

Tằng thị giáo huấn nhi tử: "Hả cái gì mà hả? Lớn từng này rồi mà không có chút lòng dạ nào. Không làm lớn chuyện lên, ai biết nha đầu đó có chịu lấy chồng không? Nếu không nhà lão nhị cứ chối bay chối biến, nói không hề có chuyện này, chẳng lẽ chúng ta lại phải đi thưa kiện nhà họ ra quan phủ sao?"

Phu thê Tống Tam Lương hiểu ra.

"Vẫn là nương lợi hại nhất!" Tống Tam Lương nói, "Con cứ nghĩ chúng ta nhận sính lễ là xong, sao còn phải báo cho nha đầu đó một tiếng, hóa ra nương muốn nó làm lớn chuyện này lên!"

Lý thị ân cần xoa bóp vai cho Tằng thị, mặt mày rạng rỡ nói: "Ai ngờ đến lúc này nó lại hèn nhát như vậy. Nhưng nó không làm lớn chuyện, chúng ta giúp nó làm lớn chuyện. Đến lúc đó mọi người đều biết nó sắp lấy chồng, xem nó làm thế nào!"

Tằng thị hừ nhẹ một tiếng, không nói gì.

Chưa đầy nửa canh giờ, người Tống gia đều biết chiều nay Tằng gia sẽ đến hạ sính lễ.