Chương 20

Lục Tử “nói”, nàng để nam tử này ở lại trướng sa, sập nhỏ đặt dưới cửa sổ, cái rương chắn ngang, đi ra đi vào có chút bất tiện, nên cậu ta muốn dịch cái rương sang một bên.

Cậu ta còn cười ngây ngô gãi đầu, “nói” muốn giống như Hương Trâm, không cần nàng nói cũng biết phải làm gì.

Tống Tích Vân khen cậu ta một phen, dặn dò cậu ta không được để người khác phát hiện có nam nhân ở trong trướng sa của nàng, rồi phái cậu ta đi truyền lời cho Hương Trâm, mang bữa tối vào.

Lục Tử vỗ ngực đảm bảo rồi vui vẻ đi.

Tống Tích Vân đánh giá hắn.

Trên lớp vải bố màu vàng nhạt, đôi chân trần của hắn trắng như ngọc tạc, không chỉ trắng nõn mà còn rõ gân cốt, thậm chí không có một vết sẹo hay vết chai nào, cứ như đôi chân này sinh ra chưa từng bước đi trên mặt đất vậy.

Khoan đã, sao trên sập nhỏ lại lót vải bố màu vàng nhạt?

Trước khi nàng đi, rõ ràng trên sập nhỏ trải chiếu trúc.

Nàng nhìn kỹ lại, không chỉ trên sập nhỏ lót vải bố, mà ngay cả trên gối cũng có. Chỉ là nàng có một chiếc gối bằng vải bố cùng màu, lúc nàng vào không nhìn kỹ thôi.

Nàng cũng không biết nói gì cho phải.

Cái tấm vải bố màu vàng nhạt đó là thứ mà nàng dùng làm chiếu vào mùa hè.

Đặt may ở Tô Châu.

Đến khi đổi mùa mới lấy từ trong kho ra.

Nhìn những nếp gấp kia, vẫn còn mới tinh.

Hắn thật biết hưởng thụ!

“Mát không?” Tống Tích Vân hỏi hắn.

Hắn cứ như không nghe thấy, ánh mắt đảo từ trái sang phải, rồi từ phải sang trái, sau đó chậm rãi lật một trang sách.

Tống Tích Vân tức đến bật cười, nói: “Hay không? Có cần ta mời mấy tiên sinh đến hát tuồng cho ngài nghe không?”

Nàng nói ẩn ý, còn liếc mắt nhìn về phía chính đường, nơi vừa nãy nàng nói chuyện với mẫu thân và Tống Tam Lương.

Nam tử lại nhướng mày liếc nàng một cái, tỏ vẻ rất hứng thú.

Thật sự coi mình là ông lớn rồi!

Tống Tích Vân lạnh lùng nhìn hắn.

Đợi Lục Tử giúp Hương Trâm bưng bữa tối vào, gồm có: ngó sen xào hạt sen củ ấu, nấm hương hạt đào xào cải thìa, dưa chuột mộc nhĩ trộn lạc, chè bí đao tuyết nhĩ đường phèn và một bát cơm trộn ngũ cốc mới.

Chỗ họ ăn rất cay, trừ bát chè bí đao tuyết nhĩ đường phèn kia ra, những món còn lại tuy là đồ chay nhưng đều được xào với ớt.

Tống Tích Vân chỉ vào bát chè bí đao tuyết nhĩ đường phèn dặn Hương Trâm: “Cái này ta để lại ăn khuya, ngươi mang xuống trước đi!”

Những món còn lại đều là đồ cay.

Nam tử cầm đũa, nửa ngày không động.

Tống Tích Vân coi như không thấy.

Ngươi không phải không thèm để ý đến ta sao?

Ngươi không phải không nói cho ta biết ngươi tên gì họ gì sao?

Được thôi, làm sao ta biết ngươi ở đâu? Có ăn kiêng gì không?

Thích ăn thì ăn, không ăn thì thôi!

Tống Tích Vân tự mình ăn cơm, bảo người dọn dẹp bát đũa, rồi vào gian trong thay đồ ngủ, tắm rửa trong bồn.

Thời điểm ra ngoài, nam tử đã nhắm mắt, sách ném ở cuối sập, có vẻ như đã ngủ rồi.

Tống Tích Vân dùng khăn lau mái tóc dài ngang eo, đi ra bên ngoài chính đường, đốt hương đuổi muỗi, cẩn thận suy nghĩ những việc cần làm trong mấy ngày tới.

Đến khi trống điểm canh hai, Trịnh ma ma mới mồ hôi nhễ nhại trở về.

“Tiểu thư!” Bà ấy tức đến phát điên kéo Tống Tích Vân vào gian trong, nói: “Một vạn lượng bạc gì chứ?! Hoàn toàn không có chuyện đó!”

Điều này gần như trùng khớp với dự đoán của Tống Tích Vân.

Nàng rót cho Trịnh ma ma một chén trà, ấn bà ấy ngồi xuống chiếc ghế thêu, nói: “Không vội, người cứ từ từ nói.”

Trịnh ma ma còn tâm trạng đâu mà uống trà, bà ấy tức giận nói: “Ta vất vả lắm mới gặp được Vương thái thái.”

“Sau khi Vương thái thái biết chuyện này, bà ấy kinh ngạc đến nỗi suýt làm rơi chén trà trong tay xuống đất.”

“Bà ấy giữ ta lại uống trà, rồi tự mình ra tiền viện gặp Vương chủ bộ.”

“Vương chủ bộ bảo thái thái chuyển lời cho chúng ta, nói chuyện tiền bạc không vội, ngày mai ông ấy sẽ phái người đến mời tam gia qua nói chuyện. Bảo chúng ta cứ yên tâm túc trực linh cữu cho lão gia, bọn nha dịch sẽ không đến quấy rầy sự yên tĩnh của lão gia nhà chúng ta.”

Lúc này, trong trướng sa tối tăm, nam tử lặng lẽ mở mắt.