Chương 19

Ánh mắt của Tống Tam Lương và Tiền thị đều hướng về phía trướng sa phía đông, Tống Tam Lương càng khẩn trương hỏi: “Tiếng gì vậy?”

Mặt mày Tống Tích Vân bất động, sắc mặt bình thản nói: “Con bảo người dọn dẹp phòng tắm.”

Tiền thị “ồ” một tiếng, không để ý đến chuyện này nữa, tiếp tục đề tài vừa rồi: “Tiền bạc chỉ là vật ngoài thân. Chỉ cần các con đều khỏe mạnh, nương mới yên lòng.”

Tống Tích Vân lại bực bội vì Tống Tam Lương tính kế mẫu thân mình, nàng gật đầu với mẫu thân đáp “vâng”, rồi quay sang châm chọc Tống Tam Lương: “Đại bá phụ cũng quen biết không ít người ở huyện nha, tam thúc, thúc phụ xem chuyện này có nên tìm đại bá phụ thương lượng không?”

Sắc mặt Tống Tam Lương thay đổi hẳn.

Ông ta vất vả lắm mới biết được con dấu của lão nhị nằm trong tay ai, trước khi lấy được con dấu, ông ta không hề muốn người khác biết con dấu ở đâu.

“Ta thấy tốt nhất là đừng nói cho huynh ấy biết.” Ông ta miễn cưỡng cười nói, “Chuyện này, đương nhiên càng ít người biết càng tốt.”

Ông ta còn tiện thể nói xấu Tống Đại Lương: “Cái người đại bá phụ của cháu ấy, trong lòng không giấu được chuyện gì. Nếu huynh ấy biết, chắc chắn sẽ la lối om sòm lên, mà chuyện Vương chủ bộ tống tiền nhà chúng ta bị truyền ra ngoài, tất cả chúng ta đều sẽ gặp rắc rối lớn.”

Tống Tích Vân xưa nay không phải là người thích tranh cãi, là lừa hay là ngựa cứ đi rồi sẽ biết.

Nàng nói: “Tam thúc nói có lý. Chuyện này cụ thể phải làm thế nào, tối nay mọi người cứ suy nghĩ kỹ, ngày mai rồi bàn bạc tiếp!”

Tống Tam Lương thấy hôm nay không thể đạt được mục đích, lại sợ chuyện ầm ĩ lên sẽ kinh động đến Tống Đại Lương, để lão ta chiếm lợi, đành phải nói: “Các người đừng tưởng ta đang nói quá, đến lúc huyện nha thật sự niêm phong cửa nhà các người, các người hối hận cũng không kịp đâu! Đến lúc đó các người đừng trách ta không giúp! Đừng trách ta không báo trước cho các người!”

Tống Tích Vân đáp qua loa vài câu cho xong chuyện rồi tiễn người đi.

Tống Tam Lương lo đêm dài lắm mộng, phái người theo dõi Tống Tích Vân, sợ nàng nửa đêm tìm người ở tiệm bạc gây khó dễ cho ông ta.

Tống Tích Vân an ủi mẫu thân xong, đưa bà ấy về phòng rồi gọi Trịnh ma ma đến.

Nàng cầm cuốn sổ ghi lễ vật còn chưa kịp trả lại lễ phòng, kể cho bà ấy nghe ý đồ đến của mẫu thân nàng và Tống Tam Lương, rồi nói: “Ta thấy tên Vương chủ bộ cũng có trên này, lúc sinh thời cha ta chắc cũng có giao tình với ông ấy. Tối nay bất kể bằng cách nào, dù thế nào đi nữa người cũng phải gặp được Vương thái thái.”

“Xin bà ấy nói giúp chúng ta vài lời tốt đẹp trước mặt Vương chủ bộ.”

“Xem có thể dùng châu báu hoặc đồ cổ thay thế bạc được không.”

“Nếu không được, có thể cho chúng ta viết giấy nợ không.”

“Trong vòng ba ngày, chúng ta nhất định sẽ trả đủ cả gốc lẫn lãi.”

Trịnh ma ma tiếc tiền, nghe vậy nói: “Chuyện này còn phải tính lãi sao?”

Tống Tích Vân cười nói: “Người cứ làm theo lời ta dặn là được.”

Trịnh ma ma gật đầu, đi lấy đồ trong tư khố (nhà kho riêng) của Tống Tích Vân rồi lặng lẽ ra khỏi phủ.

Tống Tích Vân trở lại trướng sa.

Trướng sa đã thay đổi.

Chiếc sập nhỏ vốn đặt trong tủ quần áo đã được chuyển ra, đặt dưới cửa sổ thoáng mát. Nam tử nằm trên sập thấp, gối cao đầu, đi chân trần co gối ngửa mặt, cầm cuốn thoại bản nàng để quên ở trướng sa trước đó, đọc rất say sưa.

Nàng bước vào, hắn thậm chí còn không thèm nhấc mắt.

Ngược lại là Lục Tử, vẻ mặt áy náy chỉ vào cái rương, “ê ê a a” khoa tay múa chân với nàng, ý nói lúc nãy cậu ta muốn dịch cái rương này đi một chút, ai ngờ lại gây ra tiếng động.

Không biết có phải vì không nói được không mà cậu ta có phần vụng về, nhưng nàng nói gì cậu ta nghe nấy, tuyệt đối không làm trái ý nàng.

Nếu không thì nàng cũng không phái cậu ta đến canh giữ nam tử này rồi.

Mới có mấy khắc mà nam tử này đã có thể sai khiến cậu ta làm việc… Nàng vẫn là coi thương hắn.

Tống Tích Vân hỏi Lục Tử: “Sao ngươi lại nghĩ đến việc dịch cái rương đó?”