Câu nói khoe khoang bâng quơ của cậu vừa hay chạm đúng điểm hưng phấn của hệ thống. Giọng nói điện tử trong đầu đột nhiên cao vυ"t: [Ký chủ cũng nghĩ vậy đúng không! Hệ thống cũng vậy! Hệ thống đã hoàn toàn bị chinh phục ngay khi nhận được dữ liệu cơ thể gốc của ký chủ! Ký chủ dù không biết gì, chỉ dựa vào mặt thôi cũng có thể thuận lợi debut!]
[Đúng là một bộ dữ liệu hoàn hảo, một bộ xương không chê vào đâu được, không hổ là ký chủ mà hệ thống vừa nhìn đã chọn trúng!]
Côn Đình: “…”
Côn Đình: “Ừm, cũng tốt, nhưng tôi muốn nhuộm tóc thành màu đen. Cậu có chức năng kiểu như nhuộm tóc trong một nốt nhạc không?”
Hệ thống lắp bắp: [Ơ? Không có chức năng đó ạ…]
“Không sao.”
Côn Đình tùy ý vuốt lại tóc, đi ra khỏi phòng tắm. Cậu tìm thấy chiếc điện thoại trên đầu giường, nhập mật khẩu điện thoại kiếp trước và mở khóa thành công. Mò mẫm một lúc, cậu nhanh chóng làm quen với giao diện tiếng Trung, mở ứng dụng bản đồ và tìm tiệm cắt tóc gần nhất.
“Cái vlog đó đợi tôi nhuộm tóc xong về sẽ quay. Trước khi quay, phiền cậu nói cho tôi biết tất cả những gì cậu biết về nguyên tác. Cốt truyện chưa mở khóa cũng không sao, nhưng ít nhất cũng phải cho tôi biết các nhân vật chính là ai chứ.”
Giọng hệ thống yếu dần: [Xin lỗi, bây giờ hệ thống chỉ biết có tổng cộng sáu nhân vật chính. Show "Next Stage" có bảy suất debut, ngài tham gia là vừa vặn thay thế người thứ bảy, dù sao thì nhân vật chính chắc chắn sẽ không bị loại… Đợi đến khi chương trình kết thúc, thân phận của sáu người bọn họ sẽ được công bố thôi ạ.]
Côn Đình: “Cảm ơn, cậu đáng tin cậy thật đấy.”
…
Khách sạn Four Seasons, tầng 16.
Mấy chàng trai mặc áo hoodie với đủ màu sắc khác nhau đứng trước cửa thang máy, ai nấy đều mang vẻ mặt ngái ngủ. Anh chàng có mái tóc uốn xù xì đứng ngoài cùng bên phải đang ngửa đầu ngáp một cái thật to.
“Uể oải quá…”
Anh chàng tóc uốn dụi dụi mắt, lẩm bẩm với giọng ngái ngủ: “Tối qua mấy giờ các cậu mới ngủ thế? Tôi buồn ngủ chết mất, ngủ chưa được bốn tiếng, đến trong mơ cũng toàn luyện vũ đạo…”
Cậu ta vạch mí mắt ra, dí sát mặt vào mấy người bạn, than thở: “Nhìn đi, quầng thâm mắt của tôi này! Cứ thế này, đến hôm ghi hình, có trát ba lớp kem nền cũng không che hết được!”
Người đồng đội đứng gần nhất giả vờ ghét bỏ, đẩy mặt cậu ta ra: “Đừng có kể khổ nữa, trong đám chúng ta người ngủ muộn nhất chắc chắn là Yến Kiệu. Tối qua Yến Kiệu còn thức đêm giúp cậu chỉnh lại vũ đạo đấy, bốn giờ sáng còn chưa ngủ đâu. Cậu nhìn người ta đi, rồi nhìn lại mình xem.”