Chương 2

Có người gào khóc thảm thiết, có người buồn bã xót thương, có kẻ hả hê vui sướиɠ, cũng có người bàng hoàng tiếc nuối…

Sự ra đi của một siêu sao trẻ tuổi tài hoa đã trở thành chất dinh dưỡng cho muôn vàn cảm xúc của thế gian. Nỗi đau của người hâm mộ, sự tiếc nuối của người qua đường, cùng vô số kẻ cơ hội hám fame hòa vào nhau, tạo nên một bữa đại tiệc thu hút sự chú ý của cả thế giới.

Một cá thể vĩ đại ngã xuống, vạn vật nhờ đó mà sinh sôi.



“Ý của cậu là, tôi chết rồi, bị cậu trói buộc, xuyên vào một cuốn tiểu thuyết và sống lại?”

Côn Đình vuốt mái tóc vàng bù xù, co một chân lên giường, cảnh giác nhìn quanh: “Đây là đâu? Khách sạn à? Chữ trên tường là tiếng Trung, tôi xuyên về Trung Quốc rồi sao?”

Một giọng nói điện tử vui vẻ, hoạt bát vang lên trong đầu cậu: [Chính xác! Đây là một cuốn tiểu thuyết về showbiz Trung Quốc. Ngài hiện đang ở trong khách sạn Four Seasons, cách phim trường của show tuyển tú nhóm nhạc nam "Next Stage" 1000 mét.]

[Chương trình sẽ chính thức bắt đầu ghi hình sau một tuần nữa. Nhiệm vụ hàng đầu của ngài bây giờ là quay một vlog chuẩn bị hành lý dài không quá năm phút, nộp cho tổ chương trình để họ thống nhất công bố và quảng bá!]

Côn Đình nhắm mắt, đưa tay xoa sống mũi: “Mấy chuyện đó gác lại đi. Trước hết nói cho tôi biết, tại sao lại trói buộc tôi? Tại sao tôi phải tham gia cái show tuyển tú nhóm nhạc nam gì đó… Cậu có biết tôi là ai không?”

Cậu nhớ rất rõ mình đã chết trong phòng chăm sóc đặc biệt do bệnh trở nặng, cứu chữa không thành công. Khung cảnh cuối cùng trước khi chết vô cùng hỗn loạn: mùi thuốc khử trùng nồng nặc đến sặc sụa, con dao phẫu thuật dính máu, những bóng người qua lại, tiếng khóc ai oán vọng vào từ bên kia bức tường, và cả tiếng “tít tít” đột ngột im bặt.

Côn Đình đã chết, vào mùa hè trước sinh nhật lần thứ 25 của mình.

Cái chết ập đến như đóa phù dung sớm nở tối tàn, lặng lẽ giáng xuống trong đêm, cướp đi sinh mệnh của cậu chỉ trong vài giờ ngắn ngủi. Cậu không kịp để lại di ngôn, thậm chí còn chưa được thấy ánh mặt trời của ngày hôm sau đã đột ngột ra đi.

Nếu cái chết bất ngờ khiến cậu không kịp trở tay, thì việc xuyên không sau khi chết càng khiến tam quan của cậu tan vỡ.

Nhưng dù sao Côn Đình cũng đã lăn lộn trong giới giải trí Âu Mỹ hơn mười năm. Sự sắc bén của tuổi trẻ sớm đã được mài giũa và che giấu đi, chỉ còn lại vẻ ngoài điềm tĩnh và thong dong.