Chương 15

Nhưng… sao cậu lại cảm thấy, bức ảnh này, trông hơi… sắc bén nhỉ?

Côn Đình nhìn chằm chằm vào đôi mắt của mình trong ảnh, thầm nghĩ, trông không giống cậu của hiện tại, mà giống Côn Đình 17 tuổi ở kiếp trước hơn.

Hệ thống lập tức hỏi: [Thế nào, thế nào, ký chủ hài lòng chứ?]

Côn Đình gật đầu: “Tốt lắm, dùng tấm này đi.”

Hệ thống vui vẻ nhét tấm poster vào cơ sở dữ liệu quảng bá của tổ chương trình, đồng thời khéo léo làm mờ đi ký ức của các nhân viên về việc chụp ảnh cho Côn Đình.

“Vlog chuẩn bị hành lý quay trực tiếp bằng điện thoại à?” Côn Đình mở vali ra, đặt nằm trên sàn nhà. Trong vali là toàn bộ tài sản của cậu ở thế giới này, tất cả đều do hệ thống mặc định tạo ra. Cậu lần lượt lấy quần áo, khăn tắm, bàn chải đánh răng và các vật dụng hàng ngày khác ra khỏi túi, vứt lên giường, giả vờ như đang sắp xếp hành lý.

Sau đó, cậu nhìn chằm chằm vào đống áo quần đủ kiểu trên giường rồi thở dài.

Hơn một tiếng trước, khi lấy quần áo từ vali ra để ra ngoài, cậu đã phát hiện ra gu thẩm mỹ của hệ thống thật sự rất “hoa hòe loè loẹt”. Chiếc áo hoodie đen kia là món đồ duy nhất trong này có thể đi kèm với hai chữ “trầm tính”.

Kiếp trước Côn Đình cũng rất sành điệu, người chơi nhạc thì khó mà không sành điệu được. Nhưng sở thích của cậu khá đơn giản, cậu thích mặc đồ oversize, thích đeo những đôi khuyên tai, nhẫn và vòng cổ có thiết kế độc đáo, còn thích mua các loại thắt lưng, giày thể thao và giày da. Gu của cậu chắc chắn không “hoa lá” như của hệ thống.

Thôi kệ, sao cũng được, có quần áo mặc là tốt rồi. Tiền nhuộm tóc của cậu đều là dùng điểm năng lượng đổi lấy, làm gì có tâm trí mà kén cá chọn canh.

Hệ thống nói nó có thể quay vlog từ nhiều góc độ, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, Côn Đình vẫn quyết định dùng điện thoại cố định ở một góc. Nếu loại “vlog chuẩn bị trước cuộc thi” này là do các thực tập sinh tự quay, cậu cũng không muốn cố tình chơi trội, biến một cảnh quay đời thường thành một thước phim điện ảnh, không cần thiết.

Năm phút sau…

“Ok.”

Thiếu niên đang quỳ trên thảm đóng sập vali lại, nhanh nhẹn gài khóa mật mã. Khi cúi xuống, cổ chiếc áo hoodie rộng thùng thình trễ xuống theo trọng lực, để lộ xương quai xanh trắng nõn và l*иg ngực thoáng qua.

Côn Đình cầm lấy điện thoại: “Quay xong rồi, tôi gửi thẳng qua nhé?”

Trên chiếc điện thoại này còn có phương thức liên lạc của nhân viên tổ chương trình, nhưng lịch sử trò chuyện vẫn là con số không. Cậu vẫn chưa biết bên phía họ có ấn tượng gì về mình.

Thực tập sinh thứ 101 nhảy dù vào?

Cách hệ thống nhét người vào đúng là kiểu nhét cứng, một lính nhảy dù hoàn toàn không thể từ chối.

Thực tập sinh tự do bí ẩn?

Đúng là đủ bí ẩn, lý lịch quá khứ trống trơn, ngoài quá trình học tập ra thì không có gì cả.

Hệ thống vẫn còn tiếc nuối về ý tưởng “phim điện ảnh” của mình: [Được ạ… ngài quyết định là được.]

Côn Đình ngồi xếp bằng, vươn vai: “Bây giờ tôi ngủ trưa đây. Sau khi ngủ dậy, cậu có thể kéo tôi vào phòng thu âm không? Năng lượng tôi tiêu hao trong đó có ảnh hưởng đến cơ thể ngoài đời thực không?”

[Được ạ! Sẽ không ảnh hưởng đâu!]

Côn Đình mỉm cười: “Vậy thì tốt, cố gắng hôm nay chuẩn bị xong sân khấu đầu tiên. Tôi sẽ làm xong bài hát trong phòng thu, sau đó sẽ đến phòng tập để luyện.”



Về bài hát cho sân khấu đầu tiên, Côn Đình đã quyết định xong.

Đó là một bài hát tiếng Pháp cậu viết cho chính mình vào năm 18 tuổi. Hình xăm “La liberté” ở sau lưng cậu chính là tên của bài hát này, có nghĩa là “Tự do”.

Kiếp trước, độ nổi tiếng và phổ biến của bài hát này không được tính là cao, tổng lượt nghe toàn cầu không lọt vào top 50 ca khúc của cậu. Nhưng nó lại có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với cậu thiếu niên luôn hướng về tự do, khát khao thoát khỏi mọi ràng buộc.