Tầm nhìn tối đen khi nhắm mắt đột nhiên trở nên sáng sủa và rộng lớn. Những chuỗi dữ liệu màu xanh huỳnh quang dày đặc hội tụ thành vật thể thực trước mắt Côn Đình.
Sàn gỗ màu sẫm, tường gỗ màu sáng và trần nhà cao hai tầng, vô số đèn trần rực rỡ chi chít như sao trên trời, các thiết bị chuyên nghiệp như bàn điều âm, bộ xử lý hiệu ứng, loa kiểm âm… đều mới tinh và đầy đủ. Bên trong phòng thu được ngăn cách bởi lớp cửa kính hai lớp, giá micro và giá để bản nhạc đứng ở trung tâm, các loại nhạc cụ như piano, keyboard, trống jazz được sắp xếp xen kẽ một cách đầy nghệ thuật dọc theo tường.
Toàn bộ không gian được trang hoàng sang trọng không lời nào tả xiết, tựa như đang đứng trong một thánh đường âm nhạc đẳng cấp thế giới.
Đúng là gu thẩm mỹ vàng chóe mà hệ thống yêu thích.
Côn Đình sững sờ đứng tại chỗ. Hình ảnh của cậu trong không gian dữ liệu vẫn là mái tóc vàng và đôi mắt xanh. Ánh đèn rực rỡ xung quanh làm nổi bật cậu, trông hệt như một vị hoàng tử bé bước ra từ truyện cổ tích phương Tây.
Cậu khẽ nói: “Cậu tham khảo Abbey Road Studios à?”
Không đúng, cũng có nét tương đồng với Capitol Studios, giống như đã kết hợp những đặc sắc của các phòng thu nổi tiếng nhất thế giới.
Hệ thống phát hiện nhịp tim của ký chủ tăng nhanh, nhiệt độ cơ thể cũng tăng nhẹ, không khỏi hoảng hốt: [Sao vậy? Ngài không thích sao? Hệ thống đã trích xuất dữ liệu từ thế giới gốc của ngài, kết hợp với công nghệ và thiết bị hàng đầu của thế giới này để tạo ra phòng thu âm trước mắt, ngài không hài lòng ư?]
Côn Đình: “Không, tôi rất hài lòng, tôi rất phấn khích.”
Nhưng trông ngài bình tĩnh quá.
Hệ thống cẩn thận quan sát ký chủ trong không gian dữ liệu. Ở thế giới bên ngoài, nó đa phần chỉ có thể chia sẻ tầm nhìn với ký chủ nên không thể lúc nào cũng thấy được dáng vẻ của cậu, chỉ có thể giám sát tình trạng cơ thể qua dữ liệu, phán đoán tâm trạng của ký chủ qua những thay đổi sinh lý như nhịp tim, nhiệt độ, hormone. Điều này hoàn toàn không thể so sánh với việc quan sát 360 độ không góc chết trong không gian dữ liệu.
Không gian dữ liệu chứa ý thức của ký chủ chính là bản thể của hệ thống. Nói cách khác, Côn Đình hiện đang đứng bên trong cơ thể của hệ thống, được bao bọc bởi những dòng dữ liệu len lỏi khắp mọi ngóc ngách.
Côn Đình bước tới thử qua loa các thiết bị trong phòng điều khiển, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Hệ thống, tôi nhớ cậu từng nói, cậu có thể trích xuất dữ liệu của ca sĩ, vũ công, rapper, idol ở thế giới này để tái tạo thành một danh sư toàn năng?”
[Đúng vậy.]
“Vậy chắc cậu cũng có thể trích xuất dữ liệu của producer, kỹ sư thu âm, kỹ sư hòa âm… để giúp tôi thành lập một đội ngũ phòng thu âm chứ?”
Côn Đình nhìn thẳng về phía trước, ánh đèn rực rỡ trong phòng lấp lánh trong mắt cậu, tựa như một dòng sông xanh biếc đang chảy trôi. Ánh mắt cậu luôn rất phẳng lặng, như thể đang cất giấu một vùng biển, gần như không có chút cảm xúc gợn sóng nào.
Đây là dáng vẻ thường ngày của cậu khi không đứng trên sân khấu, khác một trời một vực với hình ảnh siêu sao sắc bén, thu hút mọi ánh nhìn dưới ánh đèn sân khấu.
Kiếp trước, Côn Đình từng nhiều lần khuyên người hâm mộ trong các cuộc phỏng vấn đừng quá chú ý đến cuộc sống cá nhân của mình. Cậu thẳng thắn thừa nhận rằng ngoài đời cậu là một người rất nhàm chán, không có sở thích gì đặc biệt, cũng không có bạn bè để đi chơi cùng.
Công việc quá nhiều, ngoài việc tìm kiếm cảm hứng âm nhạc, cậu gần như không ra khỏi cửa, giống như một cây nấm mọc rễ trong phòng thu, trong đầu trong mắt chỉ toàn là sáng tác, chỉ có âm nhạc mới có thể mang lại cho cậu cảm giác an toàn.
Kiếp trước, vì ánh mắt xa cách, lạnh lùng cùng với những thành tựu và hào quang có thể nói là đáng sợ của Côn Đình, đa số mọi người không dám dễ dàng đến gần cậu, càng không dám lải nhải trước mặt cậu.