- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Hệ Thống
- Đẳng Cấp Của Một ACE
- Chương 11
Đẳng Cấp Của Một ACE
Chương 11
Mùa tựu trường đã qua, tiệm cắt tóc cũng vắng khách. Ông chủ đang gục trên bàn, lim dim ngủ gật.
“Hoan nghênh quý khách!”
Con mèo thần tài treo ở cửa phát ra một giọng nói điện tử đầy nhịp điệu.
Ông chủ liếc nhìn đồng hồ, nhớ ra mười mấy phút trước có khách gọi điện hẹn nhuộm tóc. Ông cố gắng ngẩng đầu lên nhìn ra cửa, và thấy một thiếu niên cao ráo đội mũ lưỡi trai. Ông buột miệng nói: “Chào buổi sáng, trai đẹp! Cậu vừa gọi điện hẹn trước đúng không, muốn nhuộm màu gì, có ý tưởng gì chưa?”
Vừa dứt lời, ông thấy thiếu niên kia tháo mũ lưỡi trai ra, để lộ mái tóc vàng óng, không lẫn bất kỳ sợi nào khác màu. Mái tóc bông xù không hề bị chiếc mũ đè bẹp, giống như một viên bắp rang bơ “bụp” một tiếng bung ra ngay khoảnh khắc chiếc mũ được nhấc lên.
Một gương mặt đẹp như tượng điêu khắc hiện ra trọn vẹn dưới ánh đèn của tiệm.
“…”
Miệng ông chủ từ từ há hốc, điếu thuốc đang ngậm “cạch” một tiếng rơi xuống bàn.
Vãi, đây là người nổi tiếng à? Cái tiệm nhỏ này của ông cũng có ngày được đón tiếp người nổi tiếng sao?
Đây là lần đầu tiên trong đời ông thấy một người có thể chỉ dựa vào khuôn mặt mà khiến cái tiệm cắt tóc nhỏ của mình như được tỏa sáng. Ánh sáng trong tiệm dường như cũng rực rỡ hơn. Chết tiệt, thằng nhóc này đẹp trai quá sức tưởng tượng.
Còn màu mắt này nữa… là lens màu à?
Côn Đình không để tâm đến ánh mắt kinh ngạc của ông chủ, thản nhiên bước tới vài bước: “Phiền ông giúp tôi nhuộm thành màu đen, loại đen tự nhiên như màu tóc gốc ấy, trông trầm một chút.”
“À, à, được, tôi hiểu rồi, đen tự nhiên đúng không?”
Ông chủ hoàn hồn, đứng dậy, ra hiệu cho Côn Đình ngồi vào chiếc ghế trống. Ông khẽ lùa tay vào tóc cậu thiếu niên: “Trai đẹp, tóc vàng này của cậu là bẩm sinh à?”
Đùa chắc, sao lại có màu tóc vàng thuần khiết như vậy được.
Mới nãy ông còn thầm thán phục tay nghề của đồng nghiệp nào đó đã nhuộm ra được màu tóc đẹp thế này, kết quả nhìn kỹ lại… hình như không phải nhuộm?
“Ừm, xem như là vậy đi.”
Côn Đình có thể hiểu được sự kinh ngạc của ông chủ, lúc cậu soi gương cũng có tâm trạng y hệt.
Thấy ông chủ bắt đầu bận rộn chuẩn bị dụng cụ, Côn Đình bèn nhắm mắt lại, tiếp tục trò chuyện với hệ thống:
[Độ lệch cốt truyện là sao thế?]
[Hệ thống cũng không rõ nữa hu hu.]
Hệ thống đang điên cuồng tự rà soát lỗi, giọng nói điện tử lộ rõ vẻ hoang mang: [Cốt truyện còn chưa bắt đầu, ngài cũng chưa làm gì cả, sao lại đột nhiên nhảy lên 0.5% độ lệch được?]
Côn Đình suy tư hai giây: [Trước đây cậu nói sáu nhân vật chính mỗi người đều có thanh tiến độ 100%, vậy bây giờ cậu có thể xác định 0.5% này là của ai không?]
Hệ thống: [Là… một trong sáu nhân vật chính. Trước khi ngài thật sự xác nhận được danh tính của họ, hệ thống không thể khóa mục tiêu cho ngài được.]
Côn Đình cũng không thất vọng. Cậu cẩn thận hồi tưởng lại xem trên đường từ khách sạn đến tiệm cắt tóc có gặp ai ấn tượng sâu sắc không? Hình như là không, chủ yếu là vì cậu vẫn luôn nói chuyện với hệ thống, chẳng để ý đến người qua đường xung quanh.
[Sau này nếu độ lệch có thay đổi thì nhớ nhắc tôi ngay.] Cậu nói tiếp: [Nguyên nhân của sự thay đổi hôm nay có thể là do tôi đã tình cờ gặp một trong sáu nhân vật chính trên đường đến đây. Cậu cũng nói rồi, nơi này rất gần phim trường, chúng ta có thể gặp các thực tập sinh bất cứ lúc nào.]
Hệ thống vội vàng đáp lời: [Hiểu rồi! Chúc mừng ký chủ, bây giờ ngài có tổng cộng 150 điểm năng lượng, có thể mở phòng tập để huấn luyện bất cứ lúc nào.]
[Ngoài ra, xin nhắc nhở ký chủ rằng, một tuần sau, vào ngày ghi hình chính thức đầu tiên, sẽ có bài kiểm tra xếp lớp cho sân khấu đầu tiên. Ngài cần dùng một tuần này để chuẩn bị tiết mục biểu diễn của mình.]
Côn Đình cảm nhận được thợ cắt tóc phía sau đã bắt đầu bôi thuốc nhuộm lên tóc mình, cảm giác man mát nhẹ nhàng khiến cậu hơi buồn ngủ.
Cậu đáp lại hệ thống trong đầu: [Được rồi, kéo tôi vào phòng thu âm đi.]
[Vâng!]
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Hệ Thống
- Đẳng Cấp Của Một ACE
- Chương 11