Nước mắt nhòe đi, gối của Thẩm Chúc Âm ướt đẫm, hẳn là hắn đã phải trải qua một chặng đường rất gian khổ...
A huynh, kiếp này đến lượt muội bảo vệ huynh.
Đặc điểm của thư viện Lộc Sơn chính là gia cảnh của học trò không giàu có thì cũng là cực kì giàu có, chỉ có hơn không có kém. Vì để che đậy khoảng cách này, tất cả học trò trong thư viện đều mặc một loại trường sam màu lam giống nhau, sách và đồ dùng đều được phát giống nhau.
Thẩm Chúc Âm có dáng người mảnh khảnh, dù cho đã mặc đồ cỡ nhỏ nhất thì vẫn rộng hơn người nàng rất nhiều. Không còn cách nào khác, họ đành phải tự sửa lại mới có thể vừa người.
Nàng ngoan ngoãn đứng đợi a huynh đo kích cỡ cho mình.
Nàng nhìn chằm chằm chiếc thước đo trên bàn kia, trong lòng Thẩm Chúc Âm có hơi sợ hãi. Nàng vẫn còn nhớ rất rõ ràng chiếc thước này sau này vẫn luôn được Tạ Trạc Thần dùng, đặc biệt là dùng để dạy dỗ nàng.
Tạ Trạc Thần thong thả trải chiếc áo dài kia ra, sắp xếp kim chỉ xong mới đứng dậy đo kích cỡ. Chỉ là, hắn vừa mới chỉ cầm lấy thước đo đã thấy bả vai Thẩm Chúc Âm run lên.
Hắn cũng không hiểu là vì sao, bình tĩnh bước đến gần nàng.
“Duỗi tay ra.”
Thẩm Chúc Âm hiện tại không được cao lắm nhưng tỉ lệ cơ thể của nàng vẫn rất đẹp. Qua hai năm nữa nàng cũng coi như là một tiểu mĩ nhân quyến rũ, phong tình.
Tạ Trạc Thần rất biết giữ chừng mực, mặc dù đo kích cỡ cho nàng nhưng không hề đụng vào nàng một chút nào.
Chỉ đến khi vòng đến trước ngực nàng một chút mới hơi cau mày lại.
“Muội có cần nịt ngực không?”
“…”
Thẩm Chúc Âm cúi đầu, trước ngực hơi phồng lên một chút, chỉ là trước giờ vẫn luôn mặc y phục của nam rộng thùng thình nên cũng không rõ ràng lắm. Hiện giờ chỉ mặc mỗi đồ lót cho nên có hơi nhô lên một chút.
“ Mặc đồ rộng hơn một chút chắc cũng không sao đâu.” Thẩm Chúc Âm cẩn thận nhìn lại rồi nói.
Nàng cũng không muốn nịt ngực lắm, mặt khác nàng còn có phần sợ điều khác, kiếp trước, có lẽ là do nàng nịt ngực quá lâu cho nên không có phát triển được!
“Vớ vẩn.” Tạ Trạc Thần trầm giọng mắng nàng.
Nhỡ như bị phát hiện chắc chắn sẽ bị đuổi khỏi đó.
Thẩm Chúc Âm thầm bĩu môi nhưng lại không dám phản bác.
May mắn là khi nhận y phục đã xin them chút vải. Tạ Trạc Thần ước lượng chiều rộng bằng mắt, cắt ra một mảnh vải dài để sang bên cạnh trước khi sửa y phục. Hắn ngồi ngay ngắn trước bàn, cầm lấy y phục đã cắt, se chỉ luồn kim… chăm chú không phát ra chút tiếng động nào.
Thẩm Chúc Âm nhàn rỗi, không có gì làm ngồi phía đối diện nhìn hắn, ánh mắt lướt qua những ngón tay thon dài, yết hầu nhô ra, cuối cùng lại dừng lại trên gương mặt mà Nữ Oa nương nương cẩn thận khắc nên cho hắn. Lúc này, hắn trông vẫn nghiêm túc như mọi khi, như lúc phân phó thuộc hạ chuẩn bị đối phó với quân địch.
Thẩm Chúc Âm bỗng muốn bật cười, nếu như người ngoài mà biết được vị tướng quân tàn bạo kia mà lại đụng tới kia chắc chắn sẽ cười chết mất thôi.
Tạ Trạc Thần thân là đích nam của một Thị Lang, nhưng lại sinh hoạt thiếu thốn. Không chỉ may vá, mà hắn còn có thể nhóm lửa, thổi cơm, giặt giũ.. cái gì hắn cũng có thể làm. Thậm chí là chăm sóc trẻ nhỏ, Thẩm Chúc Âm cũng là do hắn nuôi lớn từ khi còn bé đến bây giờ.
“Từ lúc ở Lộc Sơn đến giờ muội vẫn luôn nhìn chằm chằm ta, trên mặt ta có hoa hay sao?”