Cảm giác áy náy và hối hận dâng lên trong lòng Thẩm Chúc Âm lại dần bị sự quyết tâm của nàng thay thế. Một thời gian nữa, xu hướng hoa mẫu đơn sẽ nổi lên ở Lộc Sơn, nàng có thể dựa vào trí nhớ kiếp trước để kinh doanh một chút. Chỉ cần có tiền, nàng sẽ có thể mua thuốc đắt nhất cho hắn dùng, nhất định sẽ ổn hơn,
Thẩm Chúc Âm nằm xuống giường tiếp tục suy nghĩ lung tung, nghĩ xem kiếm tiền bằng cách nào. Con trai của người giàu nhất triều này cũng học ở thư viện này, có lẽ là có thể mượn chút thế lực của người đó... Nàng vừa suy nghĩ vừa thϊếp đi.
Chỉ là chưa tới một canh giờ sau, trận lửa lớn ấy lại xuất hiện trong giấc mơ của nàng, a huynh chết thảm, Thẩm Chúc Âm bừng tỉnh, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.
Nàng hoảng hốt ngồi dậy, ngó qua vách sách, nhìn Tạ Trạc Thần đang ngủ say, trái tim vì sợ hãi mà đập thật nhanh dần bình tĩnh trở lại.
Ác mộng triền miên khiến nàng không thể nào ngủ yên được.
Thẩm Chúc Âm thở dài một hơi nhẹ nhõm, cơ thể cứng nhắc ngồi xuống, ngơ ngẩn hồi lâu trong bóng tối. Qua khoảng nửa khắc, nàng lại run rẩy xê dịch chồng sách nặng.
Nàng di chuyển từng cuốn sách một, không dám gây ra tiếng động, mỗi lần đều phải cẩn thận từng li từng tí. Sau nửa canh giờ, cuối cùng nàng cũng dựng lại vách sách, tạo ra một khoảng trống giữa hai cuốn sách ở hàng dưới cùng.
Chỉ cần nàng nằm xuống là có thể nhìn qua khe hở này, có thể quan sát tướng ngủ của người đối diện.
Tạ Trạc Thần ngủ rất nông, tiếng động loạt soạt đã đánh thức hắn từ lâu. Vừa mở mắt ra, hắn đã nhìn thấy dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí của nàng để không làm phiền hắn, nàng lại quá tập trung vào việc di chuyển sách nên không nhận ra hắn đã tỉnh rồi.
Cả ngày hôm nay nàng không tập trung chút nào, ban đêm lại hành xử kỳ lạ, Tạ Trạc Thần cũng không nói gì. Hắn thậm chí còn có thể dự đoán được khi nàng ngó nhìn quá mà nhắm mắt lại đúng lúc.
Thôi thì ban ngày bị hắn quản thúc nàng cũng không dám làm gì, để nàng muốn làm gì thì làm, với bộ óc và lá gan kia của nàng cũng chẳng thể làm được điều gì đó bất thường, hắn tự nghĩ.
Thẩm Chúc Âm ngơ ngác nhìn hắn, thực ra ở chung lâu như vậy nhưng nàng rất ít khi nhìn hắn, bởi vì nàng luôn không dám nhìn, ở trước mặt hắn lúc nào cũng là dáng vẻ ngoan ngoãn, thành thật nghe theo lời dạy của hắn.
Mặc dù họ là những người thân thiết nhất trên đời này của nhau, dù tình nghĩa sâu đậm thế nhưng họ chưa bao giờ bày tỏ cảm xúc của chính mình cho đối phương.
Ngoại trừ lần kia, hắn thấy được tâm tư của nàng với Lâu Tránh, khi đó họ cũng nằm ở hai bên vách sách như bây giờ, hắn cực kì lạnh lùng mà hỏi thẳng: "Muội thích hắn sao?"
Nàng không dám nói dối hắn, lại sợ hắn trách nàng không biết tự lượng sức nên tự mình nói trước: "Muội hiểu thân phận của muội nên không dám mơ mộng hão huyền."
Hắn im lặng hồi lâu, tới khi nàng tưởng rằng cuộc trò chuyện đã kết thúc thì hắn lại lên tiếng.
Trong bóng đêm, hắn bình tĩnh nói rất chắc chắn: "Muội sẽ xứng với hắn."
Sau đó, không ngoài mong đợi, hắn đã vượt qua khoa cử, trở thành thanh đao sắc bén nhất trong tay Nhị Hoàng tử, lôi kéo triều thần vì hắn ta, tiêu diệt kẻ thù chính trị, chịu tiếng xấu thay hắn tạ, bị người người chỉ trích, đố kỵ...
Nàng một lòng muốn gả cho Lâu Tránh nhưng chưa từng quan tâm đến vị đường huynh trưởng rằng bước trên con đường này phải chăng rất vất vả.