Nghĩ tới đây, Thẩm Chúc Âm lại không nhịn được mà rớm nước mắt, trong lòng bỗng dâng lên nỗi lo sợ.
"Giờ này rồi mà vẫn còn nhìn ngó lung tung, muội định đêm nay không ngủ thật sao?"
Thẩm Chúc Âm nghẹn lại, không dám cãi lại mà ngoan ngoãn cúi đầu.
Cũng không còn sớm nữa, Thẩm Chúc Âm viết thêm hai chữ rồi dè dặt nói: "Hôm nay a huynh phải bôn ba khắp nơi nhất định là mệt mỏi rồi, huynh mau nghỉ ngơi sớm đi, muội sẽ viết xong mà, sáng mai huynh kiểm tra cũng được."
Sắc mặt Tạ Trạc Thần không chúi thay đổi, hai ngón tay vân vê hàng lông mày: "Muội còn muốn quản ta sao?"
Thẩm Chúc Âm:"..."
Nàng đã hiểu rõ tính nết của hắn nên không nói thêm gì nữa.
Lúc nàng viết xong thì cũng đã quá nửa đêm, Tạ Trạc Thần vừa kiểm tra vừa cau mày, Thẩm Chúc Âm vừa nhìn hắn vừa lo sợ.
Rõ ràng là đời trước nàng cũng đã hai mươi mốt tuổi mà gặp lại Tạ Trạc Thần mười bảy tuổi vẫn không khỏi cảm thấy sợ hãi.
Hễ sắc mặt Tạ Trạc Thần có chút bất thường là nàng lại không tự chủ được mà lo lắng.
Đến khi Tạ Trạc Thần có chỗ đứng trong triều đình, trên dưới triều có vô số "Thẩm Chúc Âm" không hẹn mà đều né hắn như né tà.
"Mau ngủ sớm đi."
"Ò."Nàng như được nhận được đại xá nhanh chóng trèo lên giường, trùm chăn kín đầu.
tt thổi tắt ánh nến, từ bàn đọc sách đi về phía giường, hành động của hắn rất nhẹ nhàng không phát ra tiếng động dư thừa. Nhưng mỗi động tác của hắn lại vàng lên rất rõ ràng trong đầu Thẩm Chúc Âm, thậm chí ngay cả tiếng thở cũng đều đều bên tai nàng.
Thẩm Chúc Âm cũng không cảm thấy phiền, ngược lại nàng càng yên tâm hơn.
Đợi đến khi tiếng thở của hắn đã đều đều, Thẩm Chúc Âm vén chăn, lẳng lặng ngồi dậy, ghé vào vách sách như một kẻ nhìn trộm mà nhìn chằm chằm Tạ Trạc Thần đang ngủ.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên tóc mai, dáng vẻ hắn khi ngủ trông bớt xa cách hơn rất nhiều, nhưng lông mày lại khẽ cau lại, như thể gặp phải chuyện buồn phiền trong giấc mơ.
A huynh thật sự rất tốt, là một nam nhân hiếm có trên đời này, người như này lại ở bên cạnh nàng suốt này, làm sao nàng lại có để vừa mắt Lâu Tránh được chứ? Thẩm Chúc Âm đột nhiên thấy khó hiểu.
Càng khó hiểu hơn chính là a huynh của nàng đã quá tuổi hai tư vẫn không gần nữ sắc. Khắp Kinh Thành đồn khắp nàng cùng a huynh bề ngoài là huynh muội nhưng thực chất đã sớm có gian tình, tin đồn lan xa đến nỗi ngay cả Lâu Tránh cũng nghi ngờ, không chịu viên phòng cùng nàng.
Lâu Tránh cho rằng "thực sắc tính dã", Tạ Trạc Thần trời sinh đa nghi, bên người ngoại trừ nàng thì không còn người khác, bọn nàng mặc dù khác gối nhưng cũng đã chung giường ba năm, Tạ Trạc Thần không thể nào chưa đυ.ng tới nàng.
*食色性也 (thực sắc tính dã): chuyện ham muốn ăn uống và tìиɧ ɖu͙© là bản năng của con người
Trên đời này, ngoại trừ chính Tạ Trạc Thần thì chỉ có Thẩm Chúc Âm là hiểu rõ nhất, không chỉ ba năm này, kể cả trong hai mươi năm cùng bầu bạn, Tạ Trạc Thần chưa từng làm gì quá giới hạn với nàng. Thậm chí sau khi rời khỏi thư viện, nàng quen thói trốn sau lưng hắn còn bị hắn quở trách nam nữ khác biệt.
Ánh mắt dời xuống, nhìn vào nơi bí mật của hắn. Nếu như lời Lâu Tránh nói là sự thật, thực sắc tính dã, vậy a huynh... Nước mắt chảy xuống mu bàn tay, nàng coi chuyện hắn bao bọc nàng là lẽ đương nhiên nhưng lại rất ít khi quan tâm đến hắn, ngay cả cơ thể hắn có gì không ổn cũng không biết rõ.