Chương 6

Bùi phu tử kiểm tra bài tập của Tạ Trạc Thần một lượt, rất hài lòng, nhưng cũng không để lộ quá nhiều cảm xúc.

"Sau này cần phải chăm chỉ hơn nữa, lòng dạ trung thực, hành động cẩn thận."

Tạ Trạc Thần rủ mắt lên tiếng: "Học trò đã nhớ lời phu tử dạy bảo."

Bùi phu tử khép sách lại, hơi nghiêng đầu nhìn Thẩm Chúc Âm trốn sau lưng Tạ Trạc Thần.

"Tiểu tử này dáng vẻ trông cũng tuấn tú sao chữ viết lại khó coi như vậy."

Thẩm Chúc Âm: "..."

Không dám nói gì.

Bùi phu tử cũng không làm nàng khó xử, tư chất của nàng cũng không tính là nổi trội, nhưng so với đám công tử chỉ biết tiêu tiền vào mấy trò hưởng lạc còn tốt hơn nhiều.

"Phu tử thứ lỗi, nàng..." Tạ Trạc Thần dừng lại một lát, thực ra hắn vẫn chưa hiểu nổi, chữ viết của Thẩm Chúc Âm sao lại có thể tệ như vậy, rõ ràng là hắn luôn quan sát nàng luyện chữ mà. "Học trò sẽ giám sát nàng."

"Sau này Chúc Âm sẽ chăm chỉ luyện chữ." Nàng dùng ánh mắt ra hiệu.

Bùi phu tử gật đầu, sau đó liền kêu người dẫn bọn họ về phòng.

Học trò ở thư viện Lộc Sơn thường là ghép hai người một gian phòng, trong phòng có một chiếc giường, một chiếc bàn, một giá nến... rất đơn sơ.

Thẩm Chúc Âm còn nhớ rõ, đời trước Tạ Trạc Thần dùng sách dày tạo thành một bức tường giữa chiếc giường này để ngăn cách hai người.

Sắc trời đã sắp muộn, Tạ Trạc Thần đã dọn phòng đâu vào đấy, lúc dựng vách bằng sách kia đột nhiên nhìn nàng, dọa cho Thẩm Chúc Âm đang nhìn lén hắn giật mình, bối rối quay người đi.

Tuy nói là sống nương tựa vào nhau nhưng đời trước Thẩm Chúc Âm vẫn luôn rất sợ hắn, còn có khi luôn mơ thấy hắn cầm thước trông nàng đọc sách, học lễ nghi, chưa kể đến chuyện hắn nằm ngủ chỉ cách nàng chưa đến một thước cũng vô cùng sợ hãi.

Cho dù về sau coi nhau như huynh muội, hắn vì nàng mà gắng sức gây dựng tiền đồ phía trước cũng chưa từng tỏ ra thân thiện với nàng.

Có một lần Thẩm Chúc Âm còn cho rằng Tạ Trạc Thần thực ra không hề thích nàng, chỉ là nghĩ đến Thị Lang phu nhân khi còn sống nên hắn mới đối xử với nàng như muội muội ruột mà giữ nàng bên cạnh.

Thế nhưng mà... Hắn thế mà lại vì cứu nàng mà không màng sống chết.

"Không muốn làm việc thì mau đi luyện chữ đi, còn nhìn chằm chằm ta làm gì?" Hắn giống như là không thể nhịn được nữa mà quát lớn.

Thẩm Chúc Âm nắm chặt cây chổi, cúi đầu chăm chỉ làm việc.

Đối với Thẩm Chúc Âm mà nói, phải luyện chữ thì làm việc còn hơn, nhưng đời trước nàng được làm muội muội của Thừa tướng đương triều được thoải mái thời gian dài nên có đôi chút quên mất sự nghiêm khắc của Tạ Trạc Thần.

Mặc kệ nàng có làm việc hay không, bảng chữ này hôm này không thể không viết, không viết xong thì không được đi ngủ.

Tạ Trạc Thần mặc áo trong đơn bạc, bên ngoài khoác một chiếc trường bào màu xanh, một tay cầm sách ngồi phía đối diện quan sát nàng.

Nàng từ buồn rầu vì mãi chưa chép xong bảng chữ mẫu chuyển sang giận dỗi hắn. Đột nhiên nàng ngẩng đầu rồi nhìn theo ánh nến tựa như đang nhảy múa trên xương quai xanh lộ ra ngoài của hắn.

Dáng người của Tạ Trạc Thần cao lớn nhưng lại không hẳn là cường tráng, nét mặt hoàn mỹ nhưng lại hiếm khi thấy hắn bày ra vẻ tươi vui.

Đời trước, càng leo lên địa vị cao hơn, hắn lại càng mệt mỏi, lúc nào cũng phải lo nghĩ, ưu sầu, mất ngủ, thân thể bị tổn hại nghiêm trọng.