Chương 5

Tạ Trạc Thần không nhiều lời thêm, tuy là trên xe lừa xóc nảy nhưng trên tay hắn vẫn cầm quyển sách, tựa như bản thân đang ở chốn không người.

Hắn cũng nhận ra ánh mắt của người bên cạnh rất cẩn thận mà lén nhìn hắn, mặc dù trong lòng còn nghi vấn nhưng vẫn chưa để ý tới.

Mắt Thẩm Chúc Âm đỏ ửng lên, luôn không nhịn được nhìn hắn, sợ đây chỉ là giấc mộng hồi quang phản chiếu trước khi nàng chết. Hai tay nàng nắm chặt, móng tay gần như đâm rách da thịt.

Giờ phút này đau đớn đối với nàng chính là may mắn.

Bọn họ đã nương tựa nhau mà sống đã được mười năm, mười năm trước phủ Hộ bộ thị lang bị lửa lớn bao phủ, đốt cháy sân viện chính thê của Hộ bộ thị lang, chết rất nhiều người, bao gồm cả phu nhân Hộ bộ thị lang cùng nha hoàn thϊếp thân cùng bà lớn lên.

Nàng và Tạ Trạc Thần đồng thời không có mẫu thân, Tạ Trạc Thần ở trong phủ không có ai để dựa vào, tuy sinh hoạt gian khổ nhưng vẫn cố bảo nàng ra vẻ nam hài để nuôi dưỡng ở bên người. Vừa tìm được cơ hội là ra ngoài xin học để rời khỏi phủ Hộ bộ thị lang.

Ở núi Phó Lộc xa xôi, mở ra ba năm cùng giường khác gối trong thư viện của bọn họ.

Thư viện Lộc Sơn là một trong ba thư viện lớn nhất của triều đại này.

Cả ba thư viện lớn đều có những ưu điểm khác nhau, chẳng hạn như thư viện Lê Thượng ở Kinh Thành được duy trì bằng quốc khố, phụ thuộc vào hoàng thất. Thông thường, các đệ tử ở Kinh Thành đều đến thư viện Lê Thượng học, Tạ Trạc Thần hoàn toàn có đủ tư chất để trúng tuyển vào đó.

Thế nhưng di nương trong phủ chỉ để tâm đến thứ đệ của hắn, phụ thân thì lại thờ ơ với hắn, người duy nhất hắn có thể tin tưởng lại là Thẩm Chúc Âm do chính tay hắn nuôi dạy. Nhưng thân phận của Thẩm Chúc Âm hèn mọn, lại là nữ nhi yếu thế, lại bị phủ Thị Lang đầy hiểm ác bủa vây, ngày ngày phải sống trong trạng thái thấp thỏm lo sợ, tình cảnh của của họ thật quá thụ động.

Cho nên vì để có thể thuận lợi khoa khảo, hắn quyết định tạm thời lánh khỏi đó.

"Tạ Trạc Thần, người ở kinh thành." Bùi phu tử đọc qua thư thông viện rồi quan sát Tạ Trạc Thần từ trên xuống dưới, khí chất rất tốt, lão vuốt râu trắng khẽ gật đầu, hỏi: "Với thân phận của ngươi thì ở lại Kinh Thành đọc sách chẳng phải tốt hơn sao? Sao lại muốn vượt ngàn dặm xa xôi tới nơi này?"

Tạ Trạc Thần chắp tay hành lễ, phong thái lễ độ, thẳng thắn nói: "Trạc Thần khi còn bé đã đọc qua bài viết về muối của phu tử, trong lòng ngưỡng mộ phu tử đã lâu."

Bùi phu tử có phần tự hào mà ngẩng đầu, khẽ cười.

Thẩm Chúc Âm đứng ngay ngắn sau lưng Tạ Trạc Thần thấp hơn cả một cái đầu, cúi đầu im lặng.

Bùi phu tử chuộng người tài, đời trước rất nhiều lần khen ngợi Tạ Trạc Thần, lúc bọn họ ở thư viện còn đặc biệt để tâm đến nhiều hơn. Chỉ là... Về sau Tạ Trạc Thần trở thành con dao sắc bén trong tay Nhị Hoàng tử, làm việc thâm độc, lòng dạ hiểm ác, đi ngược lại với quân đạo mà Bùi phu tử theo đuổi, ban đầu Bùi phu tử vẫn còn khuyên nhủ hắn, nhưng dần dần lại càng thất vọng, về sau thậm chí còn không muốn gặp lại hắn.

Suy cho cùng vẫn là vì nàng, với sự tài giỏi của Tạ Trạc Thần, ngồi đến chức vị cao chỉ là vấn đề thời gian, khuyết điểm lớn nhất của việc đi theo quân đạo chính là quá chậm, mà hắn lại không thể đợi được.