Lâu Tránh nhìn có vẻ là trời quang trăng sáng* nhưng sau khi gả cho hắn như ý nguyện rồi nàng mới biết được, do con nối dõi của Bình Tây Vương quá đông, mà hắn vì củng cố địa vị nên không thể không giả bộ hiền đức, thật chất con người hắn lại vô cùng tàn nhẫn, thô bạo.
*光风霁月(trời quang trăng sáng): là một câu thành ngữ, nghĩa đen là chỉ cảnh trời quang mây tạnh sau mưa, nghĩa bóng là chỉ con người có tấm lòng rộng lượng, khoáng đạt.
Tàn nhẫn, thô bạo... Nghĩ tới đây khiến lòng Thẩm Chúc Âm không khỏi run lên, đây là lời mà đời trước người đời thường hay nói về vị đại thần Tạ Trạc Thần tuổi còn rất trẻ.
Tạ Trạc Thần vì để nàng có thể xứng đôi với Lâu Tránh mà không tiếc trở thành thanh đao của Nhị hoàng tử, vì hắn ta lôi kéo triều thần, diệt thù mà mang đầy tiếng xấu...
Kết quả là điều đầu tiên mà Nhị hoàng tử lòng lang dạ sói đó làm sau khi thượng vị chính là diệt trừ Tạ Trạc Thần, hắn ta cảm thấy Tạ Trạc Thần đã có thể nâng hắn ta thượng vị thì cũng có thể nâng người khác thượng vị, mà hiện giờ hắn ta đã làm Hoàng đế, không cần thiết phải giữ lại Tạ Trạc Thần nữa.
Nàng là muội muội của Thừa tướng đương triều, tất nhiên sẽ xứng đôi với Bình Tây Vương phủ. Mặc dù có rất nhiều người cười nàng là một nha hoàn thấp hèn bay lên đầu cành làm phượng hoàng nhưng trước mặt nàng thì lại không ai dám nói gì, chỉ vì uy danh bên ngoài của Tạ Trạc Thần chính là thủ đoạn thiết huyết.
Thẩm Chúc Âm khó mà nhịn nổi đau xót, nếu đã trọng sinh thì tất nhiên nàng sẽ không để a huynh giẫm lên vết xe đổ đời trước nữa, hắn chỉ cần an ổn sống tốt, vui vẻ tự tại là được rồi.
“A... Công tử.”
Thẩm Chúc Âm giật mình, nhanh chóng buông lỏng tay.
Suýt chút nữa nàng quên mất, hiện tại nàng vẫn chưa phải là nghĩa muội của hắn.
Tạ Trạc Thần của đời trước lúc này khắc kỷ phục lễ, yêu cầu nghiêm khắc với bản thân, đối với nàng cũng là như vậy. Hễ là đọc sách không chuyên tâm hay xử sự không chu toàn đều sẽ bị hắn trách phạt.
Úp mặt vào tường, chép sách, thước...nàng đều đã trải qua. Hành động như này quả thực là tự tìm đường chết.
“Chúc Âm đã đi quá giới hạn.” Ngoài miệng nàng là nhận sai vì hành động mới vừa rồi, nhưng trong lòng lại vẫn là lửa lớn kiếp trước, Tạ Trạc Thần bị lửa thiêu đốt không còn hơi thở nằm trong lòng nàng khiến nàng không nhịn được run rẩy cả người.
Ở trong mắt Tạ Trạc Thần thì lại cho rằng nàng đang sợ hãi bị hắn trách phạt.
Hắn trầm mặc một lát, không để ý đến hành động khác thường của nàng đối với hắn, chậm rãi nói: “Tới thư viện Lộc Sơn rồi thì muội sẽ không phải thư đồng của ta nữa, nếu người khác có hỏi thì cứ nói muội là biểu đệ của ta, về sau muội gọi ta là huynh trưởng đi.”
“Vâng.”
Thanh âm nghẹn ngào của nàng khiến Tạ Trạc Thần nghi hoặc, cũng đã không có ý muốn phạt nàng rồi mà sao nàng còn khóc.
“Tới nơi khác rồi thì tâm tư của muội càng phải đặt vào việc học nhiều hơn.” Tạ Trạc Thần không có ý định an ủi nàng mà thấp giọng dặn dò.
Thẩm Chúc Âm biết hiện giờ mình nức nở nói chuyện sẽ khiến người khác hoài nghi nên chỉ gật đầu thật mạnh mà không nói gì cả.
Đời trước nàng vẫn không hiểu vì sao Tạ Trạc Thần phải chăm chăm bắt nàng đọc sách như vậy, dù sao thì nàng cũng đâu có tham gia thi khoa cử. Hiện tại cuối cùng nàng cũng hiểu, bởi vì nàng quá ngu đần, đần độn không biết nhìn người, hại mình thì thôi, còn hại cả hắn nữa.