“Vương phi! Vương phi!”
Có người cản lại nhưng không nàng lấy đâu ra sức lực đẩy người ra, chính mình cũng ngã xuống.
“A huynh!”
Giọng nói thê lương của Thẩm Chúc Âm cất lên, tiếp tục bò về phía trước, rồi chật vật đứng dậy bước tiếp.
Khuôn mặt nóng rực nhưng nàng vẫn chạy vào bên trong như cũ.
Lửa lớn nuốt chửng nàng, nàng cũng chưa từng chần chờ dừng bước chân.
“A huynh...A huynh...”
Nàng thấy Tạ Trạc Thần ngã quỵ trong biển lửa, trên người hắn còn bị xà nhà đang cháy đè lên.
Lửa lớn thiêu đốt cơ thể Thẩm Chúc Âm nhưng nàng vẫn không quan tâm mà chạy về phía Tạ Trạc Thần, đẩy xà nhà trên người hắn ra, ôm hắn vào trong lòng.
“A huynh... A huynh...”
Nàng cất tiếng khóc thê lương tựa như ác quỷ bò ra từ địa ngục.
“Muội xin lỗi...” Nàng xoa mặt Tạ Trạc Thần, nước mắt rơi xuống làm ướt trán hắn.
Lửa lớn bao quanh thiêu đốt hai người....
“A huynh, thực sự xin lỗi, là muội không tốt, là muội không tốt... Đào Hoa sẽ không bao giờ rời khỏi huynh nữa, sẽ không bao giờ rời khỏi huynh nữa...Hoa Đào sẽ không để huynh cô đơn nữa đâu...”
Nàng ôm chặt Tạ Trạc Thần, tựa như rất nhiều năm về trước khi nàng vẫn còn là một đứa trẻ, hắn đã dùng tư thế bao bọc ôm nàng vào trong ngực.
Lửa lớn chỉ để lại một đống đổ nát và nỗi đau cho người đời.
...
Thẩm Chúc Âm cảm thấy chói mắt, nhưng ngay sau đó đã có một khoảng không u tối bao phủ trước mắt nàng, nàng lập tức nhận thức được chính mình đã chết rồi, dưới âm phủ thì làm gì có ánh mặt trời.
Nàng thử chớp mắt, trước mắt nàng chính là một bàn tay mỏng gầy đang che nắng cho nàng.
Nàng hoang mang bật dậy nhưng cơ thể lại không thể kiểm soát được mà ngã xuống, may mà vòng tay kia đã đỡ được nàng.
Ngẩng đầu lên thì thấy nam tử có khuôn mặt hơi non nớt nhưng trên người lại có khí chất trưởng thành không phù hợp với tuổi của hắn.
“A huynh?” Nàng run rẩy cất tiếng, hốc mắt ứa đầy nước mắt trong phút chốc.
Nam tử sững sờ, đỡ nàng ngồi vững dậy rồi buông lỏng tay nhưng vẫn không nói chuyện.
Thẩm Chúc Âm không thể tin vào hai mắt của mình, trước mắt nàng chính là Tạ Trạc Thần, là Tạ Trạc Thần năm mười bảy tuổi.
“Loảng xoảng” một tiếng, xe lừa chạy qua viên đá khiến Thẩm Chúc Âm lại không chịu kiểm soát được mà ngã sang bên cạnh, đầu đập vào tấm ván gỗ, đau đớn khiến nàng tỉnh táo lại.
Đây không phải là mơ.
“Khóc lóc cái gì chứ?” Lông mày Tạ Trạc Thần hơi nhíu lại, ánh mắt nhìn về phía nàng hiện lên nét khó hiểu.
Thẩm Chúc Âm cúi đầu mới phát hiện y phục mà nàng đang mặc chính là đồ nam.
Ánh mặt trời, xe lừa, Tạ Trạc Thần mười bảy tuổi, chính nàng lại giả nam...
Đây là...Bảy năm trước sao?
Nàng và a huynh đều chưa chết, trái lại trọng sinh về bảy năm trước?
Bảy năm trước, Tạ Trạc Thần dẫn theo nàng đến Lộc Sơn. Ở nơi đó không có ai quen biết bọn họ, nàng vẫn như cũ đóng giả nam, nhưng thân phận lại từ thư đồng của Tạ Trạc Thần biến thành biểu đệ của hắn, cùng nhau học tập và làm bạn với hắn ba năm.
Đột nhiên nàng nghẹn ngào đỏ mắt, không quan tâm gì cả bổ nhào vào lòng Tạ Trạc Thần.
Thiếu niên mười bảy tuổi không rõ nguyên do gì, cả người cứng đờ lại.
“A huynh..”
Tạ Trạc Thần là người thân duy nhất của nàng trên cõi đời này.
Đời trước mắt nàng không tốt, khi cùng Tạ Trạc Thần học ở thư viện Lộc Sơn đã thích thế tử Bình Tây Vương Lâu Tránh là đồng môn khi ấy.