Chương 2

Nữ tử mở to mắt, lý trí trong đầu bị ngọn lửa lớn trước mắt thiêu trụi.

“Đào Hoa! Đào Hoa!” Nam nhân vọt vào trong lửa lớn, lớn tiếng kêu gào, không màng đến cả người hắn đang nóng rực.

Lửa lớn khiến xà nhà yếu ớt vô cùng, thi nhau gãy rơi xuống dưới.

"Đào Hoa! Đào Hoa!"

Các quý nhân ở Kinh thành hay cười nhạo xuất thân nô tỳ của Bình Tây Vương phi, thật xứng đôi với nhũ danh thô tục kia của nàng.

Khi đến mùa hoa đào liền rụng bay đầy trời, vừa nhẹ nhàng nhưng cũng vừa ti tiện.

Nhưng các nàng lại không biết, cái tên Đào Hoa này được một tài tử trong kinh thành từng đặt cho, đó chính là đương kim Thừa tướng. Khi đó hắn mới năm tuổi, thích nhất là hoa đào.

Xà nhà bằng gỗ đen nhánh rơi xuống dưới, đập vào bả vai Tạ Trạc Thần, nam nhân thon gầy ngã xuống theo tiếng gọi.

"Đào Hoa...

Ngọn lửa thiêu đốt y phục hắn, thiêu đốt máu thịt hắn.

"Đào Hoa..."

Ý thức của Tạ Trạc Thần mơ hồ, trong đầu hiện lên một đứa trẻ chậm rãi trưởng thành, giả nam đến tuổi mười bảy mới chuyển mình thành một cô nương với khuôn mặt phù dung.

...

Thời gian khoảng một chén trà nhỏ trôi qua, lửa lớn vẫn chưa tắt, Tạ Trạc Thần cũng không ra được nữa.

Bình Tây Vương cất tiếng cười to, cả người nhẹ nhàng khoan khoái, hào phóng rút miếng vải bố nhét trong miệng Vương phi ra, gỡ bỏ dây thừng đang trói hai tay nàng lại.

Cuối cùng cũng có thể nói chuyện, Thẩm Chúc Âm ho khan kịch liệt, cơ thể mất đi trọng tâm té ngã trên mặt đất.

“Thật thoải mái!” Trên mặt nam nhân đắc ý, một bộ tư thái của kẻ thắng cuộc.

Đuôi mắt Thẩm Chúc Âm đỏ ửng, đột nhiên ngẩng đầu, giọng nói thê lương: “Lâu Tránh, ngươi hại chết a huynh của ta...”

Bình Tây Vương ngẩn người khi nghe thấy người khác gọi bằng tên tự của hắn ta, sau đó nhìn nàng từ trên cao xuống, nhếch miệng cười nói: "Là Thánh Thượng muốn hắn chết! Người khiến hắn cam tâm tình nguyện vọt vào biển lửa chính là Thẩm Chúc Âm nàng! Có liên quan gì đến ta cơ chứ?"

Cả người Thẩm Chúc Âm đau đớn, trong lòng lại càng đau hơn.

Nàng thất tha thất thiểu đứng dậy, ánh mắt Lâu Tránh đã rời khỏi người nàng chuyển về hướng biển lửa, tựa như đang thưởng thức kiệt tác của chính mình.

“Lâu Tránh...”

Trong mắt Thẩm Chúc Âm ngập tràn hận ý, giống như phát điên mà nhắm vào Lâu Tránh, nàng giật trâm cài xuống nắm chặt trong tay, đột nhiên đâm thẳng vào ngực hắn.

“Ngươi...”

Lâu Tránh mở to hai mắt bất ngờ nhìn về phía nàng.

Nàng xuất thân nô tỳ, càng không phải tiểu cô nương yểu điệu, sức lực trên tay cũng không nhỏ. Tuy chỉ là một cây trâm nhỏ nhưng thân trâm tàn bạo đâm xuyên qua cơ thể hắn.

Máu, lửa... Ý thức của Thẩm Chúc Âm rời rạc, nước mắt và máu loãng trộn lẫn với nhau, dần nhuộm đỏ đôi tay nàng.

Ngày ấy nàng xuất giá, Tạ Trạc Thần vì nàng mà tự tay cài trâm hoa lan cho nàng, khi đó hắn trầm mặc không nói nhưng đó cũng là lần đầu tiên nàng thấy hắn lộ ra nét ôn nhu từ sau khi trưởng thành.

Lại chưa từng nghĩ rằng cuối cùng cây trâm này lại dùng để báo thù cho a huynh.

Cơ thể cao lớn của Lâu Tránh ngã về sau, trong mắt ánh lên vẻ khó tin.

“Vương gia! Vương gia!”

Có nha hoàn cùng sai vặt tinh mắt vội ném thùng gỗ xuống, vội vàng xông lên cứu Vương gia của bọn họ.

“A huynh...”

Dưới ánh lửa chiếu rọi lẫn với tiếng huyên náo mọi người đi ngang qua nhau, Thẩm Chúc Âm loạng choạng bước về hướng biển lửa.