Tạ Trạc Thần quay lại với vẻ đầy ẩn ý: "Bằng hữu?"
Thẩm Chúc Âm: "..."
"Đúng vậy! Bằng hữu! Thẩm Chúc Âm, ngươi nói với hắn đi, chúng ta có phải bằng hữu không?" Ngôn Tử Tự như tìm được sơ hở của Tạ Trạc Thần, khoanh tay đi vòng quanh hắn, miệng còn "chậc chậc chậc" chế giễu: "Người như ngươi, khẳng định không có bằng hữu."
Mặt Thẩm Chúc Âm lập tức biến sắc: "Ngôn Tử Tự! Ngươi câm miệng!"
Ngôn Tử Tự ngẩn người, sau đó cực kỳ uỷ khuất: "Ngươi... ngươi... ngươi rốt cuộc đứng về phía ai vậy!"
"Đứng phía về phía ai gì chứ, ta vĩnh viễn là người của a huynh, ngươi tự hiểu đi, huynh ấy là Huynh! Trưởng!" Thẩm Chúc Âm nhấn mạnh hai chữ cuối cùng, ý muốn giúp Ngôn Tử Tự tỉnh ngộ.
Ngôn Tử Tự hậm hực: "Huynh trưởng thì có thể tuỳ tiện đánh mắng người khác sao?"
"Liên quan gì đến ngươi!" Thẩm Chúc Âm trừng mắt nhìn hắn ta.
Tạ Trạc Thần cúi đầu, thu vào đáy mắt hình ảnh Thẩm Chúc Âm không chút do dự bảo vệ hắn, cơ thể căng thẳng bỗng chốc nhẹ nhõm, dường như không còn gì đáng để tức giận.
Ngôn Tử Tự cũng không cam lòng yếu thế, trừng mắt nhìn lại, cắn răng nói: "Vậy chuyện của chúng ta còn nói nữa hay không?"
"Tất nhiên... còn nói." Thẩm Chúc Âm yếu ớt nói.
Tạ Trạc Thần ngước mắt lên: "Chuyện gì?"
"Chuyện riêng!" Ngôn Tử Tự với vẻ đắc ý: "Chuyện riêng của chúng ta."
Thẩm Chúc Âm: "..."
Tại sao lại nói một cách khó nghe như vậy! Dù đúng là không thể để người khác biết.
Nàng cắn răng đối diện với Tạ Trạc Thần, cúi đầu lễ phép, xin phép: "Muội... có thể ra ngoài một lát không?"
Tạ Trạc Thần quay mặt đi: "Ta đã nói rồi, không được cúi đầu."
Thẩm Chúc Âm lập tức ngẩng đầu, tiếp tục cầu xin: "A huynh..."
Bàn tay giấu dưới tay áo rộng đột ngột nắm chặt, rồi lại thả lỏng. Tạ Trạc Thần cảm thấy lạ lùng, một mặt muốn nàng trở thành người độc lập, tự chủ, có tôn nghiêm; mặt khác, dù biết nên để nàng tự do, nhưng hắn khó có thể không bận tâm, rằng nàng lại nhanh như vậy đã có bí mật với người khác.
"Trước khi trời tối." Hắn quay lưng lại: "Trước khi trời tối phải trở về."
Thẩm Chúc Âm lộ vẻ kinh hỉ: "Muội sẽ về nhanh thôi!"
Nàng vẫy tay với Ngôn Tử Tự, hai người một trái một phải lướt qua Tạ Trạc Thần, tạo ra một cơn gió nhẹ, làm lòng người lạnh lẽo.
Họ vừa đi, Tạ Trạc Thần đứng yên tại chỗ, căn phòng ngay lập tức trở nên yên tĩnh.
Tạ Trạc Thần chậm rãi giơ tay phải của mình lên, nắm chặt, rồi mở ra, nắm chặt rồi lại mở ra.
Có thứ gì đó đã vượt khỏi tầm kiểm soát, khiến hắn sinh ra cảm giác hoảng sợ.
...
Dù Ngôn Tử Tự bị "đày" đến thư viện, nhưng hắn ta có được đãi ngộ đặc biệt nhất trong số các học viên. Xá phòng rộng rãi, đồ trang trí xa xỉ, món ngon mỹ vị, với hắn ta, tất cả đều là những thứ rất bình thường.
Hắn ta dẫn Thẩm Chúc Âm đi tham quan, cho rằng tiểu cô nương luôn sầu lo về tiền bạc này sẽ kinh ngạc trước những gì nhìn thấy, nhưng không, nàng không hề tỏ ra ngạc nhiên hay ghen tị chút nào.
Huynh muội họ đều là quái nhân, Ngôn Tử Tự gãi đầu, cảm thấy thất bại, nhưng vẫn không bỏ cuộc nói: "Nếu ngươi thích cái gì, cứ lấy tự nhiên."
Thẩm Chúc Âm lắc đầu, thành khẩn nói: "Vô duyên vô cớ lấy đồ của người khác, a huynh nhất định sẽ trách phạt ta."
Ngôn Tử Tự cười khẩy: "Hắn thoạt nhìn cũng không giống người quang minh lỗi lạc gì."
Bước chân của Thẩm Chúc Âm đột ngột dừng lại, nàng hơi sững sờ.
Người đi trước nàng vẫn tiếp tục nói: "Ngươi có phải có nỗi khổ gì hay không? Có phải hắn uy hϊếp ngươi không? Nói với ta, thiếu gia ta chắc chắn sẽ giúp ngươi thoát khỏi bể khổ!"