Chương 13

"Vậy... thành ý kia của ngươi là gì?"

Ánh mắt của Thẩm Chúc Âm khẽ chuyển động, biết rằng có hi vọng. Nàng liếc nhìn phu tử một lượt, xác định không có ai để ý đến rồi mới ngoắc tay với Ngôn Tử Tự.

Ngôn Tử Tự hơi do dự, chậm rãi di chuyển cơ thể, cúi người về phía nàng.

Thẩm Chúc Âm kề bên tai hắn ta, hơi thở ấm áp khi nói chuyện phả vào tai khiến Ngôn Tử Tự đột nhiên cảm thấy ngứa ngáy. Bên ngoài ngứa ngáy, trong lòng cũng có chút ngứa ngáy.

"Ta... là nữ nhi."

"..." Ngôn Tử Tự rụt người lại giống như bị điện giật, ánh mắt nhìn về phía nàng hết sợ hãi lại ngạc nhiên. Nàng bày ra ý cười trên mặt giống như nụ hoa lan mới chớm nở.

Nàng... thật sự tin tưởng hắn ta. Dòng cảm xúc không tên trào dâng trong lòng Ngôn Tử Tự.

Thẩm Chúc Âm không hiểu diễn biến tâm trạng của hắn ta, chỉ là không tự chủ mà nhìn bóng lưng của Tạ Trạc Thần. Nếu như hắn biết nàng lại nói bí mật của mình có người khác dễ dàng như vậy, sợ là bị nàng chọc tức chết mất. Nhưng Thẩm Chúc Âm làm chuyện này cũng không phải không suy nghĩ, đời trước, lúc Ngôn Tử Tự biết nàng là một cô nương còn giúp nàng bảo vệ bí mật này trong khi bọn họ trước đó không có qua lại.

"Được rồi, hôm nay giảng tới đây thôi, tan học đi."Phu tử khép sách lại, mọi người đều đứng dậy chào, chỉ có hai người ở phía sau vẫn luôn thì thầm.

Cả người Thẩm Chúc Âm bỗng chốc cứng đờ lại.

“Ngươi làm sao vậy?” Ngôn Tử Tự nhìn ra sự khác thường của nàng.

Tạ Trạc Thần không nhanh không chậm xoay người, còn chỉnh lại áo. Hắn thong thả bước về hàng dưới, cảm giác đầy ngột ngạt.

Thẩm Chúc Âm không còn tâm trí để ý đến Ngôn Tử Tự, nàng nuốt nước miếng, cứng nhắc đứng dậy."

"A... a huynh."

Tạ Trạc Thần đứng lại trước mặt nàng, vô cảm liếc nhìn Ngôn Tử Tự cuối cùng lại nhìn Thẩm Chúc Âm chằm chằm. Thẩm Chúc Âm cảm giác mình đang đứng trong một chảo dầu sôi.

Hắn lạnh lùng hé miệng.

"Tốt nhất là cho ta một lời giải thích hợp lý."

"..."

Trở về phòng, Tạ Trạc Thần chống khuỷu tay lên bàn, mu bàn tay đặt dưới cằm, gỡ bỏ nhiều lớp phòng bị khi ở ngoài, nhưng trong mắt Thẩm Chúc Âm, hắn vẫn đầy xa cách.

Hắn nhìn nàng không chớp mắt, chờ đợi lời giải thích.

Thẩm Chúc Âm đã nghĩ ra nhiều lý do thoái thác: "Muội... muội không thể tham gia khoa cử, cần gì phải chiếm một vị trí tốt như vậy, nhường cơ hội cho người khác đi..."

Càng nói, giọng nàng càng nhỏ lại, chính nàng cũng thấy lý do này thật hoang đường.

"Thôi được rồi, huynh đánh đi."

Nàng không thể tìm ra lý do chính đáng nào, đành buông xuôi, đưa tay về phía hắn.

Tạ Trạc Thần vốn không định đánh nàng, nhưng bị lời của nàng nhắc nhở, hắn rút thước đo áo từ dưới bàn, gõ nhẹ lên lòng bàn tay mình từng cái một, nhưng không vội ra tay, rất tra tấn người khác.

"Muội thích bị đánh lắm sao?"

Thẩm Chúc Âm vừa chuẩn bị tinh thần thì bị hắn hỏi làm cho lúng túng: "Làm gì có ai thích bị..."

"Bang!"

Không để cho nàng kịp chuẩn bị tinh thần.

Thẩm Chúc Âm im bặt, hắn thật biết chọn lúc nàng lơ là mà xuống tay, đúng là độc ác.

"Không thích bị đánh, vậy sao muội cứ luôn làm những việc đáng bị phạt?"

Tạ Trạc Thần thấy nàng không thể giải thích được, việc gì có thể hắn cũng tự làm, ngay cả quần áo cũng tự sửa. Hắn chỉ cần nàng viết chữ cho đúng, học hành chăm chỉ hơn, những việc đơn giản như vậy sao lại không thể làm tốt?