"Phu tử, Thẩm đồng học..."
"Thẩm Chúc Âm! Ngươi cút xuống phía sau đi!"
Tốt rồi! Gian kế của Thẩm Chúc Âm đã đạt được liền ôm sách tranh thủ chạy xuống phía dưới ngồi, toàn bộ quá trình không dám nhìn tới Tạ Trạc Thần chút nào."
Ngôn Tử Tự bị giọng của phu tử đánh thức, mơ màng ngẩng đầu, trên mặt đỏ ửng một mảng vì nằm bò ra ngủ. Hắn ta thấy người mới bên cạnh mình có chút ngạc nhiên.
"Ngôn công tử, có hứng thú muốn bàn chút chuyện làm ăn không?"
Ngôn Tử Tự đang ngáp dở liền ngừng lại, ánh mắt dừng lại trên người nàng. Người trước mặt dáng người gầy yếu, mắt đen mặt phấn, trông giống như nữ tử.
“Cùng ngươi sao?”
Thẩm Chúc Âm tựa vào cạnh bàn: "Là cùng ta chứ còn ai khác."
Ngôn Tử Tự cười nhạo một tiếng: "Ngươi là ai."
"Ngươi không nhớ rõ sao..." Khóe môi Thẩm Chúc Âm nhếch lên, đồng tử đen nhánh toát ra ý cười: "Ta đã từng... được nhận ân huệ của ngươi."
Ngôn Tử Tự ngẩn người, rõ ràng nàng nhìn hắn ta nhưng lại có cảm giác như nàng nhìn xuyên qua hắn ta mà nhìn một người khác.
Thẩm Chúc Âm ngơ ngác, lời nàng nói là thật. Đời trước nàng thường xuyên bị đồng môn chê cười là giống nữ tử, thỉnh thoảng cũng bị bọn họ bắt nạt.
Chẳng hạn như khi bọn họ thả chó ra để dọa nàng, bọn họ thích nhìn thấy nàng khóc, sau đó quang minh chính đại mà cười nhạo nàng không có khí phách của nam tử. Có một lần bị bọn họ thả chó chặn ở đầu hẻm, Ngôn Tử Tự đi qua thấy nàng đáng thương nên đã cứu nàng.
Ánh mắt Ngôn Tử Tự lộ ra vẻ nghi ngờ, trông nàng giống nữ tử như vậy, đặc điểm lại rõ ràng như vậy, nếu như hắn ta đã gặp qua rồi thì không thể không có ấn tượng được.
Thẩm Chúc Âm thân thiện tươi cười: "Hôm qua lúc ta giặt đồ nghe thấy đám Đàm công tử nói chuyện liên quan đến ngươi, không cố ý nghe được nguyên nhân Ngôn công tử tới thư viện.
Sắc mặt Ngôn Tử Tự đột nhiên thay đổi.
"Ngươi không cần sốt sắng như vậy, ta không muốn uy hϊếp ngươi. Ta chỉ muốn nói với ngươi rằng chúng ta có thể trở thành bằng hữu cùng hợp tác. Để bày tỏ thành ý của ta, ta cũng có thể nói cho ngươi một bí mật của ta."
Ngôn Tử Tự còn đang lười nhác chỉ nghe được hai chữ "bí mật" còn lại đều không lọt tai, cơ thể hắn ta căng thẳng, trông rất cảnh giác.
"Ngươi có mục đích gì?"
Thẩm Chúc Âm rất kiên nhẫn: "Mục đích của ta rất đơn giả, ta muốn mượn của cải của người để kiếm chút tiền của riêng ta. Ta không giống như Ngôn công tử vừa sinh ra đã được hưởng sung túc, ta phải tự dựa vào bản lĩnh của chính mình để cho cuộc sống của ta và người ta quan tâm đến được tốt hơn."
"Ngôn công tử chẳng phải cũng cần dựa vào của cải của phụ thân ngươi để kiếm tiền cho riêng ngươi sao? Như vậy ngươi mới có cơ hội khiến phụ thân xem trọng ngươi một chút, ngươi cũng có cơ hội để chứng minh sự trong sạch và sức mạnh của ngươi."
Ánh mắt của Ngôn Tử Tự dừng lại thật lâu trên người nàng, trong lòng đầy kinh ngạc và nghi hoặc: "Ngươi... sao lại biết là ta trong sạch?"
"Không phải là ta đã nói với ngươi rồi sao?" Thẩm Chúc Âm nhìn thẳng vào hắn ta, nghiêm túc nói: "Ta đã được nhận ân huệ của ngươi, ta tin ngươi không phải người như vậy."
"..." Ngô Tử Tự im lặng hồi lâu, chỉ nhìn nàng, trong mắt ánh lên sự nghi hoặc.
Thẩm Chúc Âm không chút lo sợ mà đón nhận ánh mắt dò xét của hắn ta.