Chương 10

Thẩm Chúc Âm vội vàng cúi đầu, xoa tay, lúng túng không nói thành lời.

“Muội cứ rụt rè, nhút nhát như vậy chắc chắn người khác sẽ coi thường muội. Thân phận hiện tại của muội không còn là nha hoàn nữa, sau này cũng không, không cần phải khom lưng cúi đầu như vậy.”

Thẩm Chúc Âm lập tức đứng thẳng lên, ngẩng đầu ưỡn ngực: “Đã rõ.”

“Muội không có việc gì để làm sao?” Tạ Trạc Thần dọn gọn đồ trên bàn sang một bên, nhường chỗ cho nàng: “Không có việc gì thì luyện chữ đi.”

Thẩm Chúc Âm: “...Ò.”

Chờ đếm khi Tạ Trạc Thần làm xong việc là đã qua hơn nửa canh giờ. Hắn đừng dạy nhìn qua thì thấy Thẩm Chúc Âm còn chưa viết nổi ba mươi chữ.

Tạ Trạc Thần: “...”

Thấy sắc mặt hắn có vẻ hơi tức giận, Thẩm Chúc Âm lập tức viết nhanh hơn, nhưng mà càng viết nhanh hơn lại càng xấu.

Tạ Trạc Thần nhặt chiếc thước vừa đặt tạm dưới sàn lên: “Muội viết như này có khác quỷ vẽ bùa đâu?”

“Có lẽ... Có lẽ...” Thẩm Chúc Âm bất giác co rúm người lại: “Có lẽ là quỷ vẽ bùa nhanh hơn muội vẽ bùa nhiều.”

Tạ Trạc Thần bị nàng chọc cười phát bực, nắm chặt lấy chiếc thước: “Duỗi tay trái ra.”

Thẩm Chúc Âm ngẩng đầu liếc nhìn hắn, thành thật duỗi tay ra.

“Bang!”

“A!” Thẩm Chúc Âm đau đến mức rụt tay lại.

Nàng được nhiên biết nếu nói nhiều sẽ bị Tạ Trạc Thần phạt nhưng mà chỉ có đánh tay vài cái, hắn sẽ không dùng quá nhiều sức, sau đó nàng có thể trì hoãn đến ngày mai viết tiếp, nàng đã quen rồi.

Nhưng mà... nàng đã nhiều năm chưa từng chịu phạt nên có hơi xem nhẹ cơn đau này.

“Không được kêu, cũng không được rụt tay lại.”

Thẩm Chúc Âm mím môi, run rẩy duỗi tay ra.

“Bang!”

“Bang!”

Tạ Trạc Thần ném thước lên mặt bàn, quay lại cầm y phục đã sửa qua đưa cho nàng: “Thử đi.”

“ Ò.” Thẩm Chúc Âm chắp tay lại xoa xoa, lại liếc nhìn hắn một cái, hắn thật sự không ợ nàng ghi thù mà.

Tạ Trạc Thần đưa cả mảnh vải kia cho nàng: “Thử cả nịt ngực đi, ta ra ngoài, tự muội làm được không?”

“ Muội không làm được thì huynh cũng có giúp muội được đâu.” Thẩm Chúc Âm lẩm bẩm.

Tạ Trạc Thần nheo mắt: “Sao vậy, vẫn còn giận ta sao? Nếu như muội nhớ lâu, ta chắc chắn sẽ không phạt muội.”

“Đã hiểu rồi.” Nhưng không thay đổi.

Đã sống qua hai đời, Thẩm Chúc Âm vẫn luôn ghét phải luyện chữ, đặc biệt là khi nàng phải viết chữ thật ngay ngắn. Nàng không hiểu, chữ viết ra có thể đọc được là được rồi, sao phải luyện chữ đẹp làm gì chứ.

Tạ Trạc Thần biết nàng không phục, nhưng cũng không quá nóng giận, nhưng dù sao hắn cũng không vội.

“Còn nữa, mau ngẩng đầu lên. Sau này đừng có lúc nào cũng cúi đầu thế.”

Không được, không được, không được... Hắn phiền quá đi. Thẩm Chúc Âm thầm mắng chửi hắn trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn ngẩng đầu lên.

Về sau cũng lặp lại vô số lần như ngày hôm nay.

Ban ngày: Tạ Trạc Thần thật phiền. Buổi tối: Ta nhất định phải chăm sóc a huynh thật tốt.

Ban ngày: Hắn thật phiền. Buổi tối: Là ta có lỗi với a huynh.

Ban ngày: Tạ Trạc Thần là người không thú vị nhất trên đời này! Buổi tối: A huynh hu hu hu...

Cứ như thế lặp đi lặp lại.

...

Buổi đầu tiên tới thư viện, Thẩm Chúc Âm đã tìm được mục tiêu của nàng, con trai của nhà giàu nhất, Ngôn Tử Tự.

Thẩm Chúc Âm cẩn thận suy nghĩ, nếu như muốn kiếm tiền mà chỉ dựa vào một mình nàng chắc chắn không đủ, nàng vừa không có tiền, vừa không có thân phận. Mà những gì nàng thiếu thì vừa hay vị công tử này đều có đủ.