Lâm Ngạn Thần nghe vậy lập tức hồi hồn, đứng bật dậy, không kịp chỉnh áo đã chạy theo.
Hai đứa tìm được bàn trống, vừa ngồi xuống ăn được vài miếng thì nghe tiếng bàn bên rì rầm bàn tán.
“Ê, nghe gì chưa? Tập đoàn Sở thị đó, tập đoàn bự nhất nước mình á, giờ đang làm một chương trình tuyển người đại diện cho sản phẩm mới đó.”
“Ghê vậy? Cái tập đoàn có công ty giải trí đỉnh nhất nhì đó hả?”
“Ờ, nghe nói ai lọt vô top 10 thôi là có tiền thưởng cực cao luôn. Mà ai làm người đại diện chắc đổi đời luôn quá!”
Không khí xung quanh lập tức sôi lên như chợ cá. Người nào người nấy rối rít bàn bạc, tính toán, ánh mắt đều như đang lóe sáng lên, có người còn vội tìm gương để tự kiểm nghiệm nhan sắc của mình.
Hứa Nhược Phàm nuốt miếng cơm chưa kịp nhai kỹ, hớn hở quay sang Lâm Ngạn Thần:
“Thần Thần, hay tụi mình đăng ký thử đi? Biết đâu có cơ hội đổi đời!”
Lâm Ngạn Thần nhướng mày nhìn cậu ta, khinh bỉ đáp không cần suy nghĩ:
“Với nhan sắc tàn tạ của tôi và cậu? Tài năng ngủ trong lớp của tôi hay tài năng ăn sạch căn tin của cậu?”
Hứa Nhược Phàm bị nói đến nghẹn họng, trợn mắt nhìn hắn, cố gắng phản bác:
“Nhưng... chúng ta cũng đâu đến nỗi tệ! Cậu làm như cậu xấu dữ lắm vậy! Với lại... tôi nghe nói... chỉ cần vô được top 10 là có tiền thưởng cao lắm!”
Ngay khi nghe đến hai chữ “tiền thưởng”, ánh mắt Lâm Ngạn Thần khẽ sáng lên.
“Tiền... thật hả?”
Hứa Nhược Phàm thấy phản ứng này của hắn liền gật đầu cái rụp:
“Thiệt! Tôi nghe mấy bạn bên lớp bên nói vậy. Cậu nghĩ coi, chỉ cần lên hình đẹp, nói vài câu kịch bản là được rồi. Còn có make up hỗ trợ nữa!”
Lâm Ngạn Thần nhìn dĩa cơm đã nguội trước mặt, rồi lại nghĩ tới đống hóa đơn sinh hoạt chất cao như núi ở nhà. Hắn híp mắt lại:
“Ờm... vậy cũng... đáng để thử đấy.”
--------------
Hôm sau, Lâm Ngạn Thần và Hứa Nhược Phàm cùng nhau đến nộp đơn đăng ký tham gia tuyển chọn.
Lúc rời khỏi phòng đăng ký, Hứa Nhược Phàm vừa bước vừa quay sang Lâm Ngạn Thần, ánh mắt háo hức:
“Thần Thần, tối nay đi ăn lẩu không? Nghe nói có quán mới mở gần khu nhà cậu, đồ ăn ngon lắm luôn đó.”
Lâm Ngạn Thần nhìn đồng hồ đeo tay, giọng bình thản:
“Tôi phải tới siêu thị làm thêm rồi, hôm nay làm một mình, chắc về muộn. Để bữa khác đi.”
Nghe vậy, Hứa Nhược Phàm định lên tiếng rủ thêm lần nữa, nhưng rồi nghĩ đến hoàn cảnh của Lâm Ngạn Thần, cậu chỉ im lặng gật đầu, nụ cười trên môi hơi gượng:
“Ừ, vậy để bữa khác vậy.”
Hai người chia tay nhau ở ngã rẽ, mỗi người một hướng.