Phải mất vài giây hắn mới ho xong, mắt vẫn còn trợn trừng. Hắn quay lại phía sau, tức đến muốn chửi ai đó một trận thì bắt gặp gương mặt tươi cười như mặt trời mọc của Hứa Nhược Phàm, bạn thân hắn, đang đạp xe song song bên cạnh, vẻ mặt vô tội:
“Ê, chào buổi sáng nha Thần Thần!”
Lâm Ngạn Thần nghiến răng:
“Thần cái đầu cậu! Cậu muốn tôi đi gặp bà tôi sớm luôn hả?”
Hứa Nhược Phàm cười ha ha:
“Tui thấy cậu ăn bánh ngon quá, tính xin miếng thôi mà...”
Hắn trợn mắt, vẫn chưa nguôi tức:
“Một miếng hả? Suýt nữa tôi đưa luôn linh hồn cho cậu luôn rồi chứ một miếng gì nữa!”
Hứa Nhược Phàm vẫn vô tư, đạp xe bon bon:
“Thôi đi ông nội, lẹ chân lên, tới trễ là bị thầy Trần hành ra bã đó. Hôm qua tôi vừa thấy ông ấy cầm cây thước dài ba mét đi rình học sinh đi trễ đấy!”
“Hả? Nữa hả? Nhanh!! Tăng tốc!!”
Thế là hai thằng con trai một trước một sau, vừa đạp xe, vừa gặm bánh, vừa nguyền rủa cuộc đời học sinh khổ sở. Trên con đường quen thuộc đầy gió, tiếng cười của bọn họ vang vọng cả một đoạn dài.
Hai chiếc xe đạp vừa thắng lại trước cổng trường, chuông báo vào giờ học vang lên “ting ting” cũng vừa dứt.
Lâm Ngạn Thần và Hứa Nhược Phàm thở phì phò, mồ hôi nhễ nhại, tay chống gối, mặt tái mét như vừa thi chạy vượt chướng ngại vật Olympic.
Phía sau lưng họ, một nhóm học sinh chạy vào không kịp đang bị bảo vệ chặn lại ngay cổng, khuôn mặt ai nấy trắng bệch, hoảng loạn y như sắp ra pháp trường.
Lâm Ngạn Thần kéo tay áo lau mồ hôi, thở hắt ra một hơi:
“Coi như chúng ta sống sót, còn tụi phía sau... Ờm, cầu cho họ kiếp sau đừng ngủ nướng nữa vậy.”
--------------
Tiết đầu tiên, môn Tiếng Anh.
Thầy chủ nhiệm bước vào lớp với vẻ mặt nghiêm nghị như bao ngày. Vừa mở giáo án, Tiếng Anh phát ra đều đều, chậm rãi, ngữ điệu đều như tụng kinh:
“Good... morning... students... today... we will... learn... the present... perfect... tense...”
Lâm Ngạn Thần ngồi ở bàn thứ cuối bên cạnh cửa sổ, chống cằm nhìn bảng đen, nhưng trong đầu hoàn toàn trống rỗng.
Tiếng giảng của thầy như sóng radio yếu sóng, chập chờn dần xa:
“Present... perfect... life... hopeless...”
Hắn lơ mơ nghĩ tới việc sáng nay Sở Trầm Ngôn rời đi không một lời chào, nghĩ tới đống bài tập chưa làm, nghĩ tới... món cá sốt chua ngọt ở căn tin.
--------------
Giờ ăn trưa
Tiếng chuông báo hết tiết vang lên, học sinh như ong vỡ tổ ùa ra khỏi lớp.
Hứa Nhược Phàm chạy tới bàn hắn, vỗ mạnh một phát lên vai:
“Thần Thần! Đi nhanh, hôm nay có món cá sốt chua ngọt cậu thích nè!”