Trời đêm dần khuya, gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ cũ, kéo theo từng đợt hơi lạnh ẩm ướt. Lâm Ngạn Thần cầm tô mì đã trống trơn của mình và Sở Trầm Ngôn mang vào bếp rửa sạch. Khi quay trở lại phòng khách, hắn thấy y vẫn ngồi im lặng trên chiếc ghế sô pha cũ, ánh mắt mơ hồ, chẳng biết đang nhìn gì.
“Tối nay em ở lại đây đi.”
Lâm Ngạn Thần vừa lau tay vào khăn vừa nói, giọng thản nhiên như thể đó là điều đương nhiên.
Sở Trầm Ngôn không trả lời. Nhưng vài giây sau, y khẽ gật đầu. Lần gật đầu thứ hai trong đêm.
Không cần nhiều lời, không cần giải thích.
Lâm Ngạn Thần dịu giọng nói:
"Em tối nay ngủ trong phòng anh nhé!"
Sở Trầm Ngôn khẽ đưa mắt nhìn hắn, sau đó lại tiếp tục ngồi yên trên ghế sô pha, dùng hành động để trả lời hắn.
Lâm Ngạn Thần thầm nghĩ: Ừm... vậy là y muốn ngủ ở phòng khách nhỉ?
Không hiểu sao nhưng chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ của Sở Trầm Ngôn, hắn lại có thể hiểu được suy nghĩ của y, dù cho y không nói ra.
Sau đó, Lâm Ngạn Thần lấy một tấm chăn mỏng từ trong phòng mình, mang ra, trải lên sô pha, rồi đưa cho y một chiếc gối hơi sẹp nhưng sạch sẽ.
“Chăn này hơi mỏng, nếu lạnh thì gọi anh, trong phòng còn một cái nữa. Nhà hơi nhỏ, nên... em chịu khó nhé. Không chê là được rồi.”
Sở Trầm Ngôn nhận lấy chăn, động tác nhẹ nhàng như sợ làm rách đồ người ta.
Lâm Ngạn Thần bật đèn ngủ vàng nhạt, chuẩn bị quay vào phòng thì nghe phía sau vang lên tiếng động rất nhỏ, là tiếng sột soạt của vải chăn bị siết lại trong tay.
Hắn quay đầu, thấy Sở Trầm Ngôn vẫn ngồi trên ghế, chăn ôm trong lòng, không đắp, không nằm, chỉ nhìn xung quanh.
Không có biểu cảm gì đặc biệt. Nhưng chính cái “không biểu cảm” đó lại khiến Lâm Ngạn Thần cảm thấy khác lạ. Giống như y đang ghi nhớ từng chi tiết trong căn nhà này. Vết rách trên sofa, bức tường bong tróc, kệ sách xiêu vẹo, đống sách giáo khoa cũ chất thành chồng sát góc nhà.
Ánh mắt y không có vẻ ghét bỏ, cũng không khinh thường.
Chỉ là... một chút trầm mặc. Một chút lặng lẽ không nói thành lời.
Có thể là lạ lẫm.
Có thể là ngạc nhiên.
Cũng có thể là lần đầu tiên y nhìn thấy một cuộc sống như vậy, không đủ đầy, không xa hoa, nhưng có hơi ấm.
Lâm Ngạn Thần cười khẽ:
“Sao? Không quen à?”
Sở Trầm Ngôn không đáp. Chỉ cúi đầu, chậm rãi nằm xuống sô pha, lưng hơi quay vào trong, cả thân người thu lại như một con mèo nhỏ rúc trong bóng tối.