Tắm xong, Lâm Ngạn Thần lau tóc bước ra. Qua lớp khăn quấn ngang cổ, hắn thấy Sở Trầm Ngôn đang đưa mắt nhìn khắp căn nhà. Mắt dừng lại ở từng chỗ nhỏ, kệ sách, móc áo, vết nứt trên tường, thậm chí cả đôi dép của hắn để lệch nơi cửa ra vào.
Lúc ánh mắt cả hai chạm nhau, Sở Trầm Ngôn lập tức dời đi chỗ khác, hờ hững đến mức như thể chưa từng nhìn thấy gì.
Cũng nhạy cảm dữ.
Hắn nghĩ, rồi đi thẳng xuống bếp.
Mở tủ lạnh ra, Lâm Ngạn Thần nhìn vào khoảng trống lạnh buốt. Ngoài một trái bí mềm nhũn và vài cọng đậu ve úa màu, chẳng còn gì có thể ăn được.
Hắn thở ra nhè nhẹ, rồi quay đầu gọi:
“Em ăn mì tạm được không?”
Sở Trầm Ngôn hơi ngẩng đầu lên, mắt lặng lẽ nhìn hắn vài giây rồi khẽ gật đầu. Không một âm thanh nào phát ra.
Lâm Ngạn Thần cười cười, lắc đầu khẽ lẩm bẩm:
“Ít nói thật. Từ lúc gặp tới giờ, nói với mình đúng ba chữ: Sở Trầm Ngôn. Sau đó... im luôn.”
Hắn đun nước, nấu hai tô mì gói. Một ít hành lá được cắt nhỏ, ném vào cho có màu sắc. Hắn lưỡng lự, rồi quyết định đập thêm hai quả trứng. Dù gì cũng là lần đầu dẫn người ta về nhà, chẳng lẽ tiếp đãi bằng mì trơn không cũng ngại.
Mì chín, hắn bưng hai tô ra đặt lên bàn ăn.
“Tới ăn đi.”
Sở Trầm Ngôn bước đến, ngồi xuống đối diện. Hơi nóng từ tô mì bốc lên mờ mịt. Trên bề mặt là vệt trứng vàng óng, vài lát hành xanh nổi lềnh bềnh.
Đứa nhỏ nhìn tô mì một lúc, không động đũa ngay.
Lâm Ngạn Thần chống cằm, nhìn đứa nhỏ, rồi nheo mắt cười hỏi:
“Đừng nói là em chưa từng ăn mì nha?”
Sở Trầm Ngôn hơi lắc đầu, động tác rất nhẹ, gần như không nhận ra nếu không nhìn kỹ.
Lâm Ngạn Thần lại cười, nửa thật nửa trêu:
“Biết ngay mà... nhà giàu khác ghê.”
Trong lòng hắn không khỏi nghĩ: Với đứa nhỏ này, đây có lẽ là lần đầu ăn mì gói. Còn mình thì ngược lại, ăn mì còn nhiều hơn ăn cơm. Có tháng ăn tới hai chục ngày, ngày nào cũng thế. Đi học về, đi làm về, mệt mỏi, đói bụng, mà trong tủ chỉ có gói mì, ăn lẹ rồi còn học, còn ngủ, còn sống tiếp.
Lâm Ngạn Thần cúi đầu húp một miếng, nóng rát đầu lưỡi, mùi vị quen thuộc đến mức có thể nhắm mắt nếm ra từng thương hiệu. Nhưng không hiểu sao, hôm nay ăn lại thấy khác.
Không phải vì thêm trứng.
Không phải vì có hành.
Mà là... có thêm một người, đang ngồi im lặng đối diện.
Dù đứa nhỏ này không nói gì, nhưng Lâm Ngạn Thần lại thấy ấm áp lạ thường.