Hắn không nhịn được, che miệng bật cười.
“Anh định nhắc là đừng đυ.ng vào cái chốt... tại cửa nhà anh hư rồi.”
Hắn bước tới, kéo cửa dậy, tay quen thuộc luồn vào mép gỗ, xoay nhẹ một cái, rồi lại dựng nó đứng lại như chưa từng có chuyện gì.
“Cái này chỉ mình anh biết cách đóng thôi.”
Lâm Ngạn Thần cười hì hì, tay vẫn giữ cửa tạm vào vị trí.
“Hư lâu rồi, sửa tạm thôi, chưa có tiền thay cái mới.”
Sở Trầm Ngôn đứng đó, ánh mắt chậm rãi nhìn từ tay Lâm Ngạn Thần đến mặt hắn. Không cười, không nói gì, chỉ im lặng. Nhưng không hiểu sao, ánh nhìn ấy khiến Lâm Ngạn Thần có cảm giác như mình vừa làm một điều gì đó rất “đặc biệt”.
Cảm giác rất kỳ lạ. Trong ánh mắt đứa nhỏ kia có một sự quan sát sâu sắc đến lạnh lẽo, nhưng cũng có một điều gì đó rất nhẹ, rất thoáng, giống như... ngạc nhiên? Hay là... tò mò?
Lâm Ngạn Thần gãi đầu, quay người vào trong:
“Vào đi nhóc. Có mỗi cái nhà này, dù bé tí nhưng không để em ngủ ngoài đường đâu.”
Hắn không nhìn thấy, nhưng đằng sau mình, ánh mắt Sở Trầm Ngôn vẫn đang dõi theo từng bước chân hắn. Trầm mặc, yên lặng, nhưng không rời đi.
Và trong ánh đèn vàng nhạt, bóng dáng cậu thiếu niên nghèo khổ Lâm Ngạn Thần, vô tình đã khắc một vệt sáng nhỏ đầu tiên vào trái tim lạnh giá của đứa nhỏ mang tên Sở Trầm Ngôn.
Căn nhà nhỏ lọt thỏm trong con hẻm yên tĩnh, ánh đèn vàng vọt từ bóng đèn trần không đủ sáng cả gian phòng. Sở Trầm Ngôn bước vào, đôi mắt đen láy quét qua không gian xung quanh, cũ kỹ, đơn sơ và... tồi tàn hơn cả vẻ ngoài.
Tường bong tróc, sàn gạch nứt vỡ từng mảng. Mùi ẩm mốc nhẹ lẫn trong không khí. Ghế sô pha vải sờn loang lổ, bàn ăn ọp ẹp, mỗi món đồ vật trong nhà đều mang theo dấu vết của năm tháng và thiếu thốn.
Lâm Ngạn Thần rót cho Sở Trầm Ngôn một ly nước, đặt xuống bàn, chỉ về phía ghế:
“Em ngồi tạm bên kia đi, anh đi tắm một chút.”
Hắn ngập ngừng một giây rồi hỏi thêm:
“À, em có muốn tắm không? Anh nhường cho em trước cũng được.”
Sở Trầm Ngôn không trả lời, chỉ lặng lẽ bước tới ghế sô pha, ngồi xuống, ánh mắt cụp xuống không rõ là đang nghĩ gì. Không hề có phản ứng, không cả một lời từ chối. Không đồng ý, cũng chẳng từ chối. Chỉ yên lặng đến mức khiến người đối diện hơi bất an.
Lâm Ngạn Thần nhếch môi cười nhạt, trong đầu nghĩ:
Vậy chắc là từ chối rồi ha.
Hắn bước vào phòng tắm, nước xối ào ào lên người. Những vệt bụi mồ hôi trôi theo dòng nước, nhưng suy nghĩ thì vẫn vướng lại trong đầu.
Đứa nhỏ này thật kỳ lạ. Đẹp đến mức khiến người ta khó rời mắt, nhưng ánh nhìn lại lạnh như băng. Cứ như thể đã sống đủ lâu để chẳng còn gì đáng nói.