Hắn ngồi vào bàn ăn, nghịch nghịch chiếc muỗng bạc. Đến khi nghe tiếng cửa nhà tắm mở ra, hắn lập tức ngẩng đầu.
Và rồi... đứng hình mất vài giây.
Sở Trầm Ngôn bước ra, đã thay đồng phục trường Dực Lâm.
Bộ đồng phục màu trắng sữa, được cắt may tôn dáng, phối cùng caravat xanh dương và áo khoác ngoài in thêu logo “A” trước ngực, biểu tượng cho học sinh cấp cao nhất của ngôi trường danh giá.
Mái tóc đen sau khi sấy khô trở nên mượt mà, phần mái hơi rủ xuống trán. Gương mặt trắng trẻo, sống mũi cao, đôi mắt đen thẳm như mặt hồ yên ắng dưới trăng. Mỗi bước y bước tới đều như có thứ khí chất không thể khinh nhờn theo sau.
Lâm Ngạn Thần nuốt khan.
Mới 12 tuổi... mà đã thế này rồi.
Vài năm nữa... chắc không biết sẽ còn đẹp đến mức nào.
Hắn thầm nghĩ, đôi má hơi nóng lên, không rõ là vì sốc vẻ ngoài của Sở Trầm Ngôn hay vì đang cảm thấy mình có gì đó... không đúng đắn.
Hắn vội đứng dậy, kéo ghế cho y:
“Ăn sáng nào, anh làm đơn giản chút thôi, không biết có hợp khẩu vị tiểu thiếu gia không.”
Sở Trầm Ngôn đưa mắt nhìn hắn, không lên tiếng.
Sau đó lại liếc qua bàn ăn, nhìn thấy sandwich trứng phô mai còn đang bốc khói, ly sữa bốc hơi nghi ngút, đĩa trái cây được cắt gọn gàng thành từng miếng nhỏ.
Y kéo ghế ngồi xuống, không nói lời nào nhưng cũng không tỏ ra khinh thường.
Chỉ khi cắn miếng sandwich đầu tiên, ánh mắt y khẽ động.
Ngon hơn y tưởng.
Lâm Ngạn Thần ngồi đối diện, chống cằm nhìn y ăn, bật cười hỏi:
“Thế nào? Tay nghề của anh cũng không tệ nhỉ?”
Sở Trầm Ngôn dừng nhai, liếc hắn một cái.
“Đơn giản. Ăn được.”
“Thế mà hôm qua còn chê ghế sofa không thoải mái, nay lại ăn ngon lành vậy à?”
“Không liên quan.”
Y trả lời ngắn gọn rồi tiếp tục ăn, vẻ mặt thản nhiên.
Lâm Ngạn Thần bật cười, ánh mắt nhìn y đầy dịu dàng:
“Đứa nhỏ này...”
Sau khi ăn sáng xong, Lâm Ngạn Thần chống cằm nhìn người đối diện đang thong thả thưởng thức miếng sandwich cuối cùng.
Từng động tác của Sở Trầm Ngôn đều rất nhẹ nhàng, cẩn trọng, đến cả cách lau miệng bằng khăn giấy cũng cực kỳ sạch sẽ, đúng kiểu người được nuôi dạy trong môi trường thượng lưu từ nhỏ.
Lâm Ngạn Thần nhìn y, rồi bỗng nhớ ra điều gì, cất tiếng hỏi:
“À đúng rồi, thường ngày em tới trường kiểu gì vậy?”
Sở Trầm Ngôn không trả lời ngay. Y nhai chậm rãi cho đến khi nuốt trọn miếng cuối cùng, đặt khăn giấy xuống rồi mới mở miệng:
“Tôi có tài xế riêng.”
Câu trả lời đơn giản, thẳng thừng, mang theo vẻ tất nhiên như thể ai ở cái tuổi này cũng có riêng một tài xế cho mình vậy.