Sau khi về nhà, việc đầu tiên Lâm Ngạn Thần làm là dọn dẹp, lau chùi bàn thờ của ba mẹ và bà ngoại. Mỗi ngày, dù có đi làm về muộn, mệt mỏi thế nào thì hắn vậy duy trì thói quen này.
Sau đó Lâm Ngạn Thần xách bịch rác đi vứt.
Vứt rác xong, Lâm Ngạn Thần lại bước ngang qua công viên một lần nữa. Ánh mắt hắn vô thức hướng về chiếc xích đu.
Vẫn ở đó.
Đứa nhỏ kia vẫn ngồi y nguyên như cũ. Tư thế không thay đổi, ánh mắt không động, như hóa đá giữa màn đêm.
Lần này thì Lâm Ngạn Thần không thể làm ngơ nữa.
“Không biết con nhà ai mà giờ này còn ngồi đây. Ăn mặc thế kia là biết con nhà có tiền. Không lẽ... thật sự bỏ nhà ra đi?”
Hắn lẩm bẩm rồi rẽ bước, đi thẳng tới.
Khi đứng trước mặt đứa nhỏ, Lâm Ngạn Thần nhẹ giọng gọi:
“Này nhóc, sao không về nhà mà còn ngồi đây một mình?”
Đứa nhỏ khẽ ngẩng đầu.
Ngay khoảnh khắc ấy, Lâm Ngạn Thần như bị thứ gì đó bóp nghẹt tim. Hắn bất giác sững người.
Gương mặt ấy... đẹp đến khó tin.
Mặc dù nhìn qua chỉ mới mười một, mười hai tuổi, nhưng đường nét đã quá đỗi sắc sảo. Làn da trắng mịn như sứ, sống mũi cao, cằm thon nhỏ, đôi môi mỏng, và đôi mắt... đen sâu đến mức có thể hút hồn người đối diện, nhưng đôi mắt đó lại có chút lạnh lẽo.
Dưới đuôi mắt trái, một nốt ruồi son nhỏ, nổi bật đến mê hoặc, như một dấu ấn trời định, vừa đẹp vừa mang điềm báo.
Lâm Ngạn Thần lắp bắp:
“Em... tên gì vậy?”
Đứa nhỏ không trả lời ngay, chỉ nhìn hắn. Ánh nhìn ấy khiến hắn có cảm giác mình như một cuốn sách bị giở tung từng trang, từng lớp da thịt, từng lớp ký ức.
Một lát sau, đứa nhỏ mới mở miệng, giọng trầm thấp, lạnh băng:
“Sở Trầm Ngôn.”
Chỉ ba chữ, nhưng lại như hằn sâu vào trí nhớ.
Lâm Ngạn Thần khẽ cười, giọng dịu lại:
“Tên hay đấy. Nhưng mà... em ngồi ở đây cả buổi tối rồi hả? Khu này không an toàn đâu, có gì... về nhà anh ngồi tạm một lát đi?”
Đứa nhỏ vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng dậy, gương mặt không hề lộ ra bất kì biểu cảm nào, ánh mắt vẫn tĩnh lặng.
Hắn không ngờ, đứa nhỏ này lại nghe lời đến vậy.
Cả hai bước đi, một trước một sau, xuyên qua công viên, băng qua con đường nhỏ ngập ánh đèn vàng nhợt. Trong lòng Lâm Ngạn Thần bỗng dâng lên một cảm giác mơ hồ khó tả.
Hắn không biết, đứa nhỏ tên Sở Trầm Ngôn ấy đến từ đâu, mang theo quá khứ gì.
Có một điều nữa Lâm Ngạn Thần không biết rằng:
Khoảnh khắc ánh mắt của Sở Trầm Ngôn chạm vào hắn, định mệnh của hắn đã âm thầm đổi hướng.