Chương 19: Tay nghề của anh cũng không tệ nhỉ? (1)

Sáng hôm sau, ánh sáng đầu ngày vừa len qua cửa sổ thì Lâm Ngạn Thần đã rời khỏi giường, khoác áo khoác thể thao chạy bộ một vòng quanh khu dân cư quen thuộc.

Con đường lót gạch, những hàng cây bên đường lặng lẽ đung đưa theo gió sớm, sương đêm còn đọng trên lá khiến không khí mát lành đến lạ.

Vừa chạy vừa đeo tai nghe, hắn lẩm nhẩm theo nhạc, tâm trạng nhẹ nhàng hơn hẳn những buổi sáng trước.

Chỉ là, khi tới trước tiệm bánh mì quen thuộc, hắn như có chút lưỡng lự.

Mỗi sáng hắn đều mua một ổ bánh mì pate hoặc trứng ốp, kèm một ly sữa đậu nành nóng.

Nhưng hôm nay... hắn nhớ tới cái người vẫn còn đang ngủ trong căn phòng nhỏ của mình, một tiểu thiếu gia học khu A trường Dực Lâm, khí chất lạnh lùng, kiêu ngạo.

Hắn nhìn quầy hàng, rồi lại nhìn cái túi nilon đựng ổ bánh mì trứng được gói đơn giản. Nhíu mày.

“Tên nhóc đó mà thấy chắc chắn sẽ chẳng thèm động đến.”

Hắn xoay người, không do dự chạy về hướng siêu thị nhỏ gần khu trung tâm, chọn mua ít nguyên liệu đơn giản: Bánh mì sandwich, trứng gà, phô mai lát, rau xà lách, thêm ít trái cây tươi và sữa nguyên kem.

Lúc hắn về tới nhà đã gần 6 giờ sáng, trong nhà vẫn yên ắng. Căn phòng ngủ đóng cửa hờ, ánh sáng mờ mờ hắt ra từ rèm cửa sổ.

Sở Trầm Ngôn vẫn chưa thức dậy.

Lâm Ngạn Thần khẽ cười, tháo giày, rửa tay rồi nhanh nhẹn bước vào bếp. Dù không phải đầu bếp chuyên nghiệp, nhưng sống một mình lâu năm nên hắn cũng khá khéo tay.

Bánh mì sandwich trứng phô mai, salad nhẹ, thêm một ly sữa ấm, tất cả được chuẩn bị trong gần 40 phút.

Sau khi dọn sẵn đồ ăn ra bàn, hắn mới bước vào phòng tắm, tắm rửa và thay đồng phục đi học. Khi bước ra, Sở Trầm Ngôn cũng vừa mở cửa phòng ngủ, đứng ở ngưỡng cửa với vẻ mặt... còn ngái ngủ.

Đôi mắt đen sâu thẳm phủ một tầng sương mỏng, hàng mi dài rũ xuống, tóc hơi rối phủ lên trán. Nhìn y lúc này, trông không giống một cậu nhóc lạnh lùng, kiêu ngạo khó gần chút nào, mà giống một đứa trẻ vừa bị đánh thức khỏi giấc mơ dài.

Lâm Ngạn Thần bất giác bật cười.

“Em tắm đi rồi ra ăn sáng.”

Giọng hắn dịu nhẹ như thể sợ dọa người đối diện tỉnh giấc hoàn toàn.

Sở Trầm Ngôn hơi nheo mắt, quay đầu nhìn hắn vài giây, ánh mắt vẫn còn chút mờ mịt.

Một lúc sau, y mới khẽ gật đầu, quay người vào nhà tắm.

Lâm Ngạn Thần khẽ lẩm bẩm:

“Cái vẻ ngái ngủ đó... đúng là khác xa lúc thường ngày mà."