Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng Lâm Ngạn Thần lại bắt đầu dấy lên một cảm giác khác thường.
Sao tự nhiên đứa nhỏ này giống như đang... làm nũng với mình vậy?
Dù vẻ mặt Sở Trầm Ngôn vẫn không có biểu cảm gì rõ ràng, nhưng Lâm Ngạn Thần không hiểu sao lại cảm nhận được trong mắt y có một chút gì đó mềm mại, thậm chí là... một chút ỷ lại vào hắn?
Sau đó Lâm Ngạn Thần khẽ lắc đầu để xua đi cái suy nghĩ có chút vô lý đó của mình.
Hắn còn đang định mở miệng nói thêm thì Sở Trầm Ngôn đã xoay người bước vào phòng, để lại sau lưng một câu nhẹ bẫng:
“Cứ quyết định vậy đi.”
Tiếng cửa phòng khép lại rất khẽ.
Lâm Ngạn Thần đứng nguyên tại chỗ, tay chống hông, đầu hơi ngẩng lên nhìn trần nhà, rồi bật cười bất lực:
“Đứa nhỏ này đúng thật là...”
Hắn lẩm bẩm, vừa lắc đầu vừa cười, nhưng trong nụ cười ấy không giấu được chút ấm áp lặng lẽ len vào tim.
Lâm Ngạn Thần nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, bước vào thì thấy Sở Trầm Ngôn đã nằm ngay ngắn một bên giường, chăn gối được y chỉnh lại gọn gàng, ngay cả vị trí cũng chừa lại một khoảng vừa đủ cho hắn nằm.
Y không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn điện thoại, ánh sáng xanh nhàn nhạt phản chiếu lên gương mặt y, làm làn da trắng thêm phần tái lạnh.
Lâm Ngạn Thần khẽ nhếch môi cười, cầm khăn lau qua tóc lần cuối rồi ngồi xuống bên mép giường, nghiêng đầu nhìn y:
“Em học trường nào vậy?”
Một câu hỏi tưởng như tùy tiện, nhưng trong lòng hắn lại rất tò mò.
Sở Trầm Ngôn không ngẩng đầu, ngón tay vẫn lướt trên màn hình, giọng nói đều đều vang lên:
“Trường Dực Lâm.”
Lâm Ngạn Thần thoáng khựng lại.
“...Trường Dực Lâm?”
Ánh mắt hắn hiện rõ vẻ ngạc nhiên.
Lúc đầu hắn chỉ nghĩ Sở Trầm Ngôn là con nhà khá giả, cùng lắm là học trường tư bình thường. Dù sao nhìn cách ăn mặc, khí chất và thái độ của y đúng là vượt xa mấy đứa nhỏ bình thường, nhưng trường Dực Lâm... lại là một chuyện hoàn toàn khác.
“Thật không ngờ...”
Hắn nằm xuống, một tay chống đầu, một tay gác lên bụng, mắt nhìn lên trần nhà. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh quen thuộc của ngôi trường mà cả nước đều biết danh.
Trường Dực Lâm, một nơi như ngôi đền vàng của giới tinh anh.
Ở đó không phải cứ có tiền là được bước chân vào.
Muốn học ở Dực Lâm, phải là ba trong một: Có tiền, có thế lực, và đặc biệt là phải có năng lực học vượt trội.
Hơn nữa, trường còn chia thành ba khu vực rõ rệt, mà thứ bậc phân chia rõ ràng hơn cả xã hội bên ngoài.