Chương 14: Ăn lẩu (2)

Từ khi còn nhỏ, Sở Trầm Ngôn đã biết bản thân không giống người bình thường.

Khi còn là một đứa trẻ mới học lớp một, y từng rất thích một con mèo trắng được anh trai nuôi. Nhưng khi biết mình không thể có nó, y liền ôm nó ra hồ, thả xuống nước. Mỗi khi nó ngoi đầu lên, y lại nhấn xuống. Cho đến khi nó không ngoi lên nữa.

Sở Trầm Ngôn không hề thấy sợ. Y chỉ thấy... bình tĩnh, và thỏa mãn.

Y thà phá hủy, còn hơn để kẻ khác có được.

Sau cái chết của mẹ y, thứ cảm giác méo mó ấy càng ngày càng lớn lên. Nhưng y biết cách giấu nó dưới vỏ bọc ngoan ngoãn, bình thường.

Cho đến cái đêm đó, khi ánh mắt Lâm Ngạn Thần chạm vào mắt y.

Đôi mắt ấy, như một mặt nước sáng trong phản chiếu ánh trăng. Nụ cười ấy, như ánh nắng ấm đầu thu.

Và y muốn phá vỡ tất cả những thứ ánh sáng ấy, kéo hắn xuống cùng y.

Chiếm lấy hắn. Khiến hắn không thể rời khỏi y. Khiến hắn chỉ có thể ở bên y, thuộc về y.

Nhiều lúc y cũng nghĩ, với một đứa nhỏ chỉ mới mười hai tuổi, có suy nghĩ như thế là đáng sợ biết bao.

Nhưng y chỉ cảm thấy thú vị và... hưởng thụ.

--------------

Lâm Ngạn Thần đang ngồi thất thần, ánh mắt mông lung nhìn về đôi vợ chồng chủ quán đang tíu tít bên bếp lẩu. Tiếng cười nói của họ tuy nhẹ nhàng, nhưng lại như cào nhẹ vào lòng hắn, một nỗi hoài niệm mơ hồ, len lỏi giữa làn khói bốc nghi ngút.

Nghe thấy câu hỏi của Sở Trầm Ngôn, hắn giật mình một chút, quay đầu lại nhìn y. Đôi mắt của Sở Trầm Ngôn đang dán chặt vào gương mặt hắn, không chớp lấy một lần.

Lâm Ngạn Thần bật cười, gãi đầu, có hơi xấu hổ:

“À, anh quên mất chưa giới thiệu tên mình... Anh tên là Lâm Ngạn Thần.”

Vừa nói, hắn vừa cười tươi, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, không một chút phòng bị, cũng chẳng mang theo toan tính.

Mà khi hắn cười như thế, dường như cả cái quán nhỏ bé này cũng ấm lên vài phần.

Trong lúc hắn còn đang vừa trò chuyện vừa cố gắng bắt chuyện với Sở Trầm Ngôn, dù phần lớn chỉ là hắn độc thoại một mình thì bác chủ quán đã bưng nồi lẩu nghi ngút khói đặt xuống bàn.

“Đây, lẩu cay hai người đây nhé. Nước suối bác để bên cạnh.”

Chỉ ngửi thôi mà bụng Lâm Ngạn Thần đã réo ầm lên. Hắn khẽ cúi đầu cảm ơn, rồi cầm đũa bắt đầu nhúng từng lát thịt bò đỏ au vào nồi nước đang sôi sùng sục.

Hắn vừa nhúng thịt, vừa hỏi vu vơ:

“Nhà em có gần đây không?”

Sở Trầm Ngôn ngồi im lặng một chút rồi mới đáp, giọng điềm tĩnh:

“Cũng không xa lắm.”