Chương 13: Ăn lẩu (1)

Lâm Ngạn Thần chở Sở Trầm Ngôn tới trước quán lẩu ven đường gần nhà, cũng chính là chỗ lúc chiều Hứa Nhược Phàm từng nhắc tới.

Hắn dựng xe xong, liếc nhìn tấm biển đèn neon đỏ chói đang nhấp nháy mấy chữ “Lẩu Gia Đình”, trong lòng khẽ thở dài:

Nếu Nhược Phàm biết mình đi ăn mà không rủ cậu ta, chắc chắn sẽ giận dỗi mất mấy ngày cho xem...

Hai người một trước một sau bước vào quán.

Quán không lớn, không sang trọng, chỉ là một căn nhà nhỏ sửa sang lại, ánh đèn vàng dịu tỏa ra từ mấy chiếc bóng đèn trần cũ kỹ khiến không gian càng thêm ấm áp. Cái mùi nước lẩu cay cay tỏa ra từ bếp sau lưng quầy, hòa với tiếng nói cười nho nhỏ của khách, tạo thành một thứ không khí rất đời thường, rất gần gũi.

Lâm Ngạn Thần ngồi xuống ghế gỗ bên chiếc bàn tròn, lật xem thực đơn đơn giản một lát rồi ngẩng đầu hỏi:

“Em ăn cay được không?”

Sở Trầm Ngôn nhẹ gật đầu, giọng ngắn gọn:

“Được.”

Lâm Ngạn Thần liền quay sang gọi món:

“Cho cháu phần lẩu cay hai người, thêm hai chai nước suối ạ.”

Bác chủ quán, một người đàn ông chừng ngoài năm mươi, khuôn mặt đôn hậu cười đáp lại:

“Rồi, đợi bác chút nhé.”

Bác quay lại bếp, cùng vợ mình vừa chuẩn bị nước lẩu, vừa trò chuyện rôm rả. Tiếng cười của họ rất thật, rất nhẹ nhàng, như một bản hòa ca nhỏ giữa đời thường.

Nhìn cảnh tượng ấy, Lâm Ngạn Thần khẽ ngẩn người. Trong đôi mắt vốn sáng rỡ ấy dần dần hiện lên chút hoài niệm xa xăm, xen lẫn một nỗi buồn kín đáo.

Nếu ba mẹ hắn còn sống... có lẽ họ cũng sẽ hạnh phúc như thế.

Ánh mắt Sở Trầm Ngôn dõi theo Lâm Ngạn Thần, thấy hắn đang nhìn chăm chú đôi vợ chồng chủ quán, trong mắt ẩn chứa vẻ hâm mộ và mất mát. Đáy lòng y dâng lên một cảm giác khó chịu mơ hồ, như thể bản thân đang bị bỏ quên ngoài thế giới của người kia.

Y khẽ lên tiếng, cố kéo ánh nhìn của Lâm Ngạn Thần về lại phía mình:

“Tôi còn chưa biết tên anh. Anh tên là gì?”

Giọng y rất nhẹ, mang theo chút tò mò tự nhiên, nhưng chỉ là bề ngoài.

Bởi sự thật là: Y biết.

Y biết Lâm Ngạn Thần tên gì, sống ở đâu, học trường nào, làm thêm chỗ nào, thậm chí cả tên người bạn thân luôn đi cùng hắn - Hứa Nhược Phàm, y cũng nắm rõ như lòng bàn tay.

Gia cảnh, thói quen, thậm chí là từng sở thích nhỏ nhặt của hắn, không thứ gì lọt khỏi tay y.

Người mà Sở Trầm Ngôn nhìn trúng, y nhất định phải giữ lấy. Không chỉ giữ, mà phải kiểm soát, chiếm hữu hoàn toàn.