Chương 12: Khắc sâu trong tâm trí

Sở Trầm Ngôn đứng yên một lát, đưa mắt nhìn Lâm Ngạn Thần, rồi lại nhìn chiếc xe đạp cũ xộc xệch đã tróc sơn, lốp sau còn hơi xì hơi. Nhưng cuối cùng, y không nói gì, chỉ lặng lẽ bước tới, trèo lên ngồi phía sau hắn.

Lâm Ngạn Thần cảm giác được chuyển động phía sau thì khẽ nhắc, giọng nói có chút trêu đùa:

“Em ôm chặt anh nhé, đoạn phía trước hơi gập ghềnh đó.”

Chờ một lúc lâu, sau lưng vẫn không có phản ứng gì, hắn chỉ biết âm thầm thở dài trong lòng: Lạnh lùng thật đấy.

Ngay lúc định lên tiếng lần nữa, bất ngờ một đôi tay trắng nõn mịn màng từ phía sau chậm rãi vòng lên, nhẹ nhàng ôm lấy eo hắn.

Lâm Ngạn Thần cúi đầu nhìn đôi tay đang đặt trước bụng mình, ánh mắt hơi sững lại. Làn da trắng hơn cả sữa, đầu ngón tay thon dài, sạch sẽ đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn mờ.

Hắn thầm nghĩ: Cả bàn tay cũng đẹp, còn đẹp hơn con gái... Đúng là người đẹp thì cái gì cũng đẹp.

Hắn khẽ cười, rồi đạp xe đi.

Gió khuya nhè nhẹ thổi qua, khiến tóc trước trán hắn bay tung lên, lộ ra gương mặt thanh tú. Gương mặt ấy không phải kiểu đẹp lạnh lùng như tượng tạc của Sở Trầm Ngôn, nhưng lại mang nét mềm mại dễ chịu, sống mũi cao vừa phải, đôi mắt trong suốt, lúc nào cũng ánh lên vẻ rạng rỡ đặc trưng.

Mỗi khi hắn cười, khóe miệng khẽ cong lên như vầng nắng đầu thu. Không quá chói lòa, nhưng khiến người đối diện chẳng nỡ rời mắt.

Trên con đường khuya vắng vẻ, ánh đèn vàng nhạt rọi xuống mặt đường lấp lánh. Giữa phố xá lặng thinh, hình ảnh một thiếu niên chở một thiếu niên nhỏ hơn mình một cái đầu trên chiếc xe đạp cũ mòn, lại bình yên đến lạ thường.

Sau này mỗi khi nhớ lại, Lâm Ngạn Thần đều sẽ mỉm cười.

Không rõ vì sao, nhưng khoảnh khắc ấy, gió, đêm, ánh đèn, vòng tay của người đó phía sau, như khắc sâu trong tâm trí hắn mãi mãi.

Có lẽ đối với Sở Trầm Ngôn, Lâm Ngạn Thần giống như một tia sáng chói chang trong cuộc đời vốn chỉ có bóng tối của y, là người đầu tiên dắt tay y bước ra ngoài thế giới. Cũng là người đầu tiên y muốn giam giữ bên mình cả đời, dù cho có phải bẻ gãy đôi cánh của hắn.

Mà đối với Lâm Ngạn Thần, những trải nghiệm đầu tiên trong cuộc sống, những hồi hộp mơ hồ, những thứ không thể gọi tên... cũng chính là do Sở Trầm Ngôn mang đến.

Vừa ngọt ngào, vừa cay đắng.

Vừa hạnh phúc... lại vừa bất lực.

Nhưng là thứ cảm xúc mà cả đời này, hắn cũng không thể quên.