Chương 11: Tôi muốn ở lại nhà anh

Một bên làm việc, một bên lại tò mò, hắn liếc nhìn người đang đứng bên cạnh rồi hỏi tiếp:

“Sao giờ này em lại xuất hiện ở đây? Ra ngoài tối muộn vậy mà người nhà không nói gì sao? Nhất là với một đứa nhỏ vừa trắng trẻo vừa đẹp như em, thật sự rất nguy hiểm đấy.”

Giọng hắn mang theo ý đùa, nhưng trong lòng thật ra có chút lo lắng thật.

Sở Trầm Ngôn im lặng một lát, ánh mắt cụp xuống, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng:

“Không sao.”

Ngữ khí dứt khoát, không cho ai đào sâu.

Lâm Ngạn Thần thấy y không muốn nhắc tới, cũng không tiện hỏi thêm, đành đổi chủ đề:

“Vậy... em tới tìm anh có việc gì không?”

Sở Trầm Ngôn ngẩng đầu nhìn hắn. Đôi mắt kia không còn hờ hững như mọi khi, mà sâu thẳm, khó lường, như đang nhìn xuyên qua hắn.

“Tôi muốn ở lại nhà anh một thời gian.”

Động tác của Lâm Ngạn Thần khựng lại trong chốc lát. Nhưng rất nhanh sau đó, hắn tiếp tục xếp nốt mấy hộp sữa vào kệ, khóe môi khẽ cong lên:

“Thế nào, mới gặp anh có một lần mà đã bỏ nhà chạy theo anh luôn rồi? Không sợ anh là người xấu hả?”

Hắn vừa nói vừa nghiêng đầu, định trêu thêm vài câu, nhưng khi ánh mắt chạm phải ánh nhìn của Sở Trầm Ngôn, hắn bỗng khựng lại.

Ánh mắt ấy... nói sao nhỉ?

Không giống ánh mắt của một đứa nhỏ mười hai tuổi. Mà là... giống như một dã thú đang nhìn con mồi của mình.

Không có tia giễu cợt hay e dè, mà sâu, rất sâu, như thể trong lòng y đã xác định điều gì đó rõ ràng từ lâu.

Chính cái suy nghĩ kỳ quái đó khiến hắn bật cười thành tiếng. Lắc đầu, hắn lẩm bẩm:

“Mình bị khùng rồi, chỉ là một đứa nhỏ thôi mà... làm gì có ánh mắt kiểu đó chứ, chắc nhìn nhầm rồi.”

Sau đó hắn quay sang nhìn Sở Trầm Ngôn đang đứng bên cạnh, nhẹ giọng cười:

“Em chờ chút nhé, xong việc rồi chúng ta về.”

Sở Trầm Ngôn khẽ gật đầu, giọng “ừm” cực nhẹ, như tiếng gió vụt qua.

Sau khi đóng cửa siêu thị, Lâm Ngạn Thần xoay xoay chìa khóa trong tay, liếc nhìn người đang lặng lẽ đứng cạnh, nhẹ giọng hỏi:

“Em đã ăn tối chưa?”

Sở Trầm Ngôn khẽ lắc đầu, động tác rất nhỏ nhưng vẫn rõ ràng trong ánh đèn đường hiu hắt.

Lâm Ngạn Thần cười, giọng mang theo sự thoải mái tự nhiên:

“Đi, nay anh trai sẽ dẫn em đi ăn một bữa!”

Hắn không chờ y phản ứng, đã nắm lấy cổ tay trắng trẻo của y kéo đi, lòng bàn tay lạnh lạnh, mềm mịn như gốm sứ. Ra tới chỗ để xe, hắn trèo lên chiếc xe đạp cũ kỹ đã bạc màu theo năm tháng, rồi nghiêng đầu cười:

“Lên đi, anh chở em.”