Lâm Ngạn Thần đạp chiếc xe đạp cũ kỹ, bánh xe phát ra tiếng kêu lạch cạch đều đặn dưới lòng đường.
Tới nơi làm, Phó Duy Khánh, đồng nghiệp cùng chỗ làm, vừa thấy hắn bước vào đã tươi cười vẫy tay:
“Cậu tới rồi hả? Tôi đợi cậu nãy giờ đó.”
Cậu ta vừa nói vừa nhanh chóng thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Lâm Ngạn Thần thấy cậu ta cuống quýt như bị ma đuổi, nhíu mày hỏi:
“Cậu có chuyện gì gấp à? Nhìn hớt hải như chạy trốn nợ vậy.”
Phó Duy Khánh vừa cười vừa đeo cặp lên vai:
“Hôm nay là sinh nhật bạn gái tôi. Cô ấy nói không cần tổ chức cho đỡ tốn kém. Tôi biết cô ấy muốn tiết kiệm tiền cho tôi, nhưng tôi vẫn muốn tạo bất ngờ cho cô ấy.”
Nói tới đây, cậu ta ghé sát lại, hạ giọng đầy bí mật:
“Tôi còn chuẩn bị một món quà đặc biệt nữa đó.”
Lâm Ngạn Thần nghe xong thì cong môi cười, giơ tay vỗ vai cậu ta:
“Vậy thì chúc cậu may mắn.”
Phó Duy Khánh cười hì hì, vừa đi vừa vẫy tay chào tạm biệt, dáng vẻ tràn đầy hào hứng.
--------------
Lâm Ngạn Thần bắt đầu ca làm của mình. Cả buổi tối hắn lặng lẽ sắp xếp hàng hóa trên kệ, lau dọn tủ kính, kiểm tra đơn tồn kho. Tới gần giờ đóng cửa, hắn chuẩn bị khóa cửa cuốn thì “keng”.
Chuông cửa vang lên một tiếng khẽ.
Hắn vừa ngẩng đầu, miệng theo phản xạ cất lời:
“Cửa hàng đã đóng cửa, hẹn quý khách...”
Lời nói chưa kịp dứt, ánh mắt hắn khựng lại, ngỡ ngàng nhìn người đứng nơi cửa ra vào.
Hắn ngẩn người trong thoáng chốc:
“...Em... em sao lại ở đây?”
Người đứng trước mặt hắn không ai khác chính là Sở Trầm Ngôn.
Dưới ánh đèn vàng nhạt của cửa tiệm, gương mặt y vẫn lạnh lùng như thường, nhưng ánh mắt đang nhìn hắn chăm chú, sâu không thấy đáy.
Lâm Ngạn Thần nhìn người trước mặt, trong lòng vẫn chưa hết ngạc nhiên. Sau mấy giây lặng im, hắn nhíu mày hỏi tiếp:
“Sao em biết anh làm ở đây?”
Trong đầu hắn vụt lên đủ kiểu khả năng, cuối cùng lại thầm nghĩ: Chẳng lẽ là tình cờ thấy mình ở đây?
Sở Trầm Ngôn vẫn với dáng vẻ điềm tĩnh, giọng nói không nhanh không chậm, mang theo một tầng lạnh nhạt nhưng lại vô cùng dễ nghe:
“Tôi có cách biết được.”
Lâm Ngạn Thần: “...”
Hắn ngước mặt lên, không nhìn trời vì không thấy được, chỉ đành... nhìn trần nhà thở dài thầm nghĩ:
Còn nhỏ mà đã bá đạo vậy rồi. Đúng là con nhà giàu có khác, muốn biết gì thì liền biết được ngay.
Không hỏi thêm, hắn cúi đầu tiếp tục xếp nốt mấy thùng hàng còn dang dở, miệng lẩm bẩm:
“Em đợi chút, sắp xong rồi.”