Mắt xếch cuối cùng cũng lấy được sự chú ý, vội vàng nói: “Anh Duật, em mở xưởng in ấn, anh cứ gọi em Tiểu Quân là được.”
Nguyên Sở Duật không đáp mà chỉ dửng dưng nói: “Xoi mói nói xấu sau lưng phụ nữ rất không có phẩm chất.”
Tiểu Quân nghẹn họng, mất mặt không chịu được, hôm nay anh ta nhờ người đánh tiếng khai trương cửa hàng, phất cờ hiệu tưởng có thể xây dựng quan hệ với đám con ông cháu cha, nghĩ đám người này chỉ biết ăn chơi đàng điếm cho nên vừa rồi nửa đường tiến vào đưa rượu nghe được Trình Nghiên Cận bởi vì liên hôn mà phiền não mới dám mượn đề tài xen vào cuộc nói chuyện.
“Cũng không phải…” Anh ta pha trò: “Đều là anh em, thấy anh Trình vì một người phụ nữ bán trân châu mà khó chịu nên mới an ủi vài câu…”
Nguyên Sở Duật đi được hai bước rồi, nghe vậy lại quay đầu: “Trân châu?”
Tiểu Quân chạy chậm tới, gật đầu như đảo tỏi, trong tối ngoài sáng tranh công: “Anh không biết đâu, em mới tra thử, cô ta còn livestream cơ đấy, em đã giúp anh Trình xả giận rồi. Qua vụ này rồi sẽ không còn ai nhắc tới cô ta nữa, ha ha, anh nói rất đúng, không đề cập tới, không đề cập tới.”
Anh ta vừa dứt lời, đừng nói là Nguyên Sở Duật, chính Trình Nghiên Cận cũng quay đầu cau mày nhìn anh ta.
“Livestream? Xả giận?”
“Đúng vậy, anh em muốn hạ uy phong của cô ta, đập chút tiền yêu cầu cô ta cười.” Tiểu Quân móc di động ra tìm ảnh chụp, vứt đi bốn vạn tệ anh ta cũng đau lòng lắm chứ, nhưng buộc phải làm thế để bày tỏ thái độ trong cái giới này, ý chỉ anh ta vừa nghĩa khí vừa ra tay hào phóng: “Anh xem, em chỉ tiêu chút tiền đã có thể khiến cô ta nhảy một bài.”
“Con mẹ nó cậu có bệnh à…” Trình Nghiên Cận đạp một cước, không chút lưu tình đá vào cẳng chân đối phương, Tiểu Quân còn đang nhe răng cười, hoàn toàn không đề phòng bị đạp cho ngã chổng vó.
Di động bay khỏi tay, nện vào tường phát ra một tiếng vang thanh thúy, Trình Nghiên Cận vẫn chưa hết giận, quay đầu chất vấn là ai dần tên này vào, không biết nơi này đã đặt bao hết hay sao mà đυ.c nước béo cò con chó con mèo cũng cho vào?
Nguyên Sở Duật nhìn di động rơi trên đất, màn hình tối lại, làm như không thấy rõ ảnh trên màn hình.
Hắn đi rất chậm, giày da đạp lên thảm nhung không tiếng động, một lúc sau hắn mới ngồi xổm nhặt chiếc di động đã vỡ màn hình, bật nó lên.
Trong ảnh là cô gái mặc áo xanh lục, đôi mắt cười cong cong như trăng non, má lúm đồng tiền như hoa, trên cổ là sợi dây trân châu phát ra ánh sáng nhu hòa.
“Người liên hôn mà cậu nói trước đó, là thiên kim Lâm thị Lâm Lang Ý?”
Trận đua xe đã đến vòng thứ ba lại phát ra một tiếng gầm rú dữ tợn, lời hắn nói, không ai nghe thấy.
*
Buổi tối, Lâm Lang Ý bỗng nhận được một khoản tiền 4 vạn tệ do Trình Nghiên Cận chuyển tới, khung trò chuyện trên wechat trơ trụi chỉ có tin nhắn chuyển khoản, ngoài ra không còn gì.
Lâm Lang Ý trả tiền về trong vẻ ngỡ ngàng không dám tin.
Không đến mười phút, hắn lại chuyển tới 4 vạn tệ.
Lâm Lang Ý: [Uống say à?]
Đối diện không một câu giải thích.
Cô lười phải đôi co qua lại, sau khi trả tiền về, tặng kèm một câu “anh uống say”, cô tạm thời cho người ta vào sổ đen.
Lịch trình ngày hôm nay đã quá mệt mỏi, Lâm Lang Ý nghĩ đến ngày mai Nguyên Sở Duật còn muốn đến một chuyến tuần tra hiện trường bên ngoài, bèn đi nghỉ ngơi sớm.
Kết quả ngày hôm sau, tới thời gian đã hẹn, Lâm Lang Ý đứng chờ từ sớm, theo kế hoạch sẽ dẫn cậu chủ của tập đoàn Ứng Nguyên đi trải nghiệm ngồi thuyền vớt trai sông mổ lấy ngọc trai, nhưng quá thời gian hẹn 10 phút vẫn không thấy người đâu.